Trác Thanh Phàm khẽ cười rộ lên, nói:
– Ta nhớ kỹ năm xưa Cổ Phi Dương rong ruổi Đông Hải, không người nào có thể ngăn cản. Các ngươi dựa vào cái gì lại cho rằng có thể ngăn lại ta? Lẽ nào ta sẽ so với hắn canh dễ bị bắt nạt hơn?
Trên vương tọa thân thể khôi ngô nặng nề hừ lạnh một chút, lạnh giọng nói:
– Phong hào Vũ Đế đáng sợ, chúng ta tự nhiên biết, nhưng có thiên la địa võng che lại đại hư không thuật của ngươi, lại thêm chúng ta lục tộc chi vương, còn tự hỏi bắt ngươi không thành vấn đề.
Đóa vân thải kia cũng truyền tới thanh âm hùng hồn, nói:
– Năm đó Cổ Phi Dương nếu không phải bỏ chạy, đường đường chính chính cùng chúng ta đánh nhau một trận nói, thi thể của hắn sớm đã bị nước biển làm cho hư thúi.
Trác Thanh Phàm cười nói:
– Nga? Có chuyện này sao? Thế nào theo ta nghe được phiên bản không quá giống nhau?
Ánh mắt của Bạc Vũ Kình như có như không nhìn về phía Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu sắc mặt trầm xuống, hừ nói:
– Các ngươi khuynh hết lực lượng bảy tộc, tụ toàn bộ Đông Hải chi uy cùng với Cổ Phi Dương đánh, cái này cũng gọi là đường đường chính chính? Lẽ nào cùng một từ ngữ, ở trong hải tộc và nhân tộc biểu đạt ý nghĩa không giống nhau?
Trên mặt Nghiễm Hiền hiện lên vẻ lúng túng, hừ nói:
– Các ngươi nghe được phiên bản, tự nhiên là tam sao thất bản trải qua các loại thêm bớt, chúng ta thân là người đương sự, đương nhiên là rõ ràng nhất. Trác Thanh Phàm, ta khuyên ngươi bỏ giáp đầu hàng, lại được thoát thân.
Trác Thanh Phàm chỉ vào xa xa Đế Dạ nói:
– Người này các ngươi dự định làm sao?
Trong mắt Nghiễm Hiền phát lạnh, lạnh lùng nói:
– Ma chủ tàn khu, tự nhiên là có thể giết liền giết, không thể giết liền phong ấn.
Đế Dạ giận tím mặt, ngay cả tiểu Hồng cũng là sắc mặt khó xem.