Thủy Tiên vội la lên:
– Ngươi nói mấy người ta mặc kệ, nhưng là bằng hữu của ta các ngươi tuyệt không có thể gây tổn thương cho hắn.
– Nga? Không biết những ai là bằng hữu của công chúa?
Nam tử yêu dị trên giường kiệu trên người kim ngân chớp động, híp mắt cười hỏi.
Thủy Tiên chỉ vào phương hướng Lý Vân Tiêu, nói:
– Trừ ba người kia bọn ngươi nói ra, còn có đám người xấu nhập ma này, còn dư lại đều là bằng hữu của ta.
Lôi cầu hiển hóa ra hải tộc cười ha hả, nói:
– Ha ha, trong đám cặn bã này mạnh nhất cũng bất quá bát tinh đỉnh phong Vũ Đế mà thôi, thả bọn họ một mạng làm sao? Ta hứng thú cũng chỉ ở phong hào Vũ Đế và ma chủ tàn khu đấy.
Hắnhai mắt như hổ báo mở ra, lôi điện ở trong con ngươi “Đùng”, nhìn chằm chằm Trác Thanh Phàm và Đế Dạ, còn có tiểu Hồng, qua lại quan sát.
– Lôi Hổ Hỏa Báo, ngươi cũng chớ xem thường đám người còn lại này.
Trong áng mây truyền ra thanh âm hùng hồn, nói:
– Ta quan sát những người này, cũng đều không đơn giản đấy. Một người trong đó có thần thể, bốn môn đều mở ra. Còn có một bên trong cơ thể dị lực thoáng hiện, cho ta cảm giác thập phần bất an. Còn có một người tựa hồ thân mang dị bảo, ngay cả Cực Mục Thần Thông của ta cũng không thể xem thấu.
– Cái gì?
Đông đảo hải tộc lộ vẻ giật mình không thôi, lộ ra thần sắc không thể tin tưởng.
Giọng nữ bên trong Tử Ngọc Điêu Xa chậm rãi nói rằng:
– Cực Mục Thần Thông của ngươi tuy rằng không bằng Hải Hoàng ba nhà chân thực chi nhãn, nhưng cũng nắm giữ năng lực xem thấu chân tướng, là cực mạnh chi nhãn của Đông Hải ta, ngay cả ngươi cũng nhìn không thấu?
Thanh âm ở bên trong đám mấy trù trừ một trận, nói:
– Ba người này có thả cũng thôi đi, càng có một người không chỉ có nhìn không thấu hắn, trái lại vừa nhìn một cái lại giống như là lâm vào vực sâu, tuyệt không đơn giản đấy.