Hắn tức giận nói:
– Ngươi là ai, vậy mà trốn trong bóng đêm khoác lác, thực lực tổ lão coi như là Thất đại tông chủ cũng không dám nói nhất định có thể thắng được.
– Ha ha.
Thanh âm kia tựa hồ bị hắn chọc cười rồi, nhịn không được cười ha hả, nói:
– Ta khoác lác? Không phải ta xem thường Mạc Hàng Phi, mà ngay cả tên kia Bạch y nhân ngoài động kia, hắn cũng chưa hẳn có thể thắng được.
Mạc Tiểu Xuyên trầm mặc, trước kia Cổ Phi Dương đánh một trận vỡi lão tổ, tuy rằng đối quyết hai chiêu, tựa hồ là ngang tay thu cục, nhưng theo như lời lão tổ thì dường như Cổ Phi Dương nhỉnh hơn.
– Sao hả, bị ta nói trúng rồi sao?
Trong thanh âm kia lộ ra vẻ đùa giỡn.
Mạc Tiểu Xuyên trầm mặc nói:
– Người nọ quả thật rất mạnh, hắn là sư phụ ta.
– Cái gì?
Thanh âm kia lắp bắp kinh hãi, sau đó hỏi:
– Nếu ngươi đã có một sư phụ mạnh như vậy, vì sao còn muốn tới Tuyệt Thần Động?
– Không phải đã nói qua sao? Bởi vì ta muốn trở nên mạnh mẽ, muốn trở thành tuyệt đại cường giả như cha ta, sư phụ ta, còn có tổ lão nữa.
Mạc Tiểu Xuyên tức giận nói nói:
– Sư phụ ta nói nếu như không thể thông qua khảo nghiệm Tuyệt Thần Động thì sẽ không thu ta làm đồ đệ.
Bốn phía đột nhiên trở nên an tĩnh lại, một mảnh sâu kín đen kịt.
Mạc Tiểu Xuyên đột nhiên có chút sợ, lớn tiếng nói:
– Này, ngươi ở nơi nào? Nói chuyện đi.
Thanh âm kia vẫn không xuất hiện.
Tâm Mạc Tiểu Xuyên nhảy lên “Bịch bịch”, càng ngày càng sợ, không biết làm sao mới tốt.
Tiếp tục đi phía trước, tựa hồ như không có điểm cuối
Lui về? Hắn cũng không nhớ rõ mình đã chạy bao xa nữa, có trời mới biết khi nào mới có thể chạy ra được
Rơi vào đường cùng, sau khi hắn tự hỏi ngắn ngủi vẫn tiếp tục tiến lên phía trước.