Đồng thời mi tâm hắn lóe lên, Giới Thần Bi trực tiếp bay ra, mấy đạo nhân ảnh từ trong đó thoáng hiện ra.
Đúng là đám người Mạc Tiểu Xuyên, nhao nhao hóa thành một đạo lưu quang phóng tới Bắc Minh Thiên Lộc.
Hắn có được huyền khí siêu phẩm Giới Thần Bi đã không phải là bí mật nữa, cho nên cũng không còn gì phải băn khoăn.
Thiên Tru Đãng Ma Kiếm của Mạc Tiểu Xuyên vừa ra, Hạo Nhiên Chính Khí phiêu tán mà xuống, trực tiếp chém tan Ma khí ở bốn phía Bắc Minh Thiên Lộc.
– Ân? Đây là...
Bạc Vũ Kình nhướng mày, đột nhiên kinh hô lên, nói:
– Thiên Tru Đãng Ma Kiếm?
Sắc mặt của hắn trở nên kinh nghi bất định, sợ hãi nói:
– Ngươi là người Mạc gia thành Hắc Thiết sao?
Mạc Tiểu Xuyên không kịp trả lời, hắn một kiếm phá vỡ Ma khí, đâm về phía mi tâm Bắc Minh Thiên Lộc.
– Hồng trần ngưng vọng ánh hạo nguyệt
“Loong coong”
Bắc Minh Thiên Lộc nâng tay trái lên, hai ngón véo nhẹ, liền niết mũi kiếm nơi đầu ngón tay, không cách nào đẩy thêm được chút nào.
Tu vị giữa hai người này thật sự kém nhau quá lớn, hoàn toàn là khác nhau một trời một vực
– Hừ, con sâu cái kiến.
Trong mắt Bắc Minh Thiên Lộc hiện lên một tia lãnh sắc, cong ngón búng ra, chỉ khẽ động một chút lại khiến cho cả chuôi bảo kiếm phát ra cự chiến
“Loong coong”
Tiếng kiếm ngân không ngừng vang lên, Mạc Tiểu Xuyên tại chỗ phun ra một búng máu bị cái lực lượng từ một ngón tay kia đánh bay ra người, nửa bên thân thể triệt để run lên.
Hiện giờ hắn mới hiểu được địch nhân trước mắt đến cùng mạnh đến cỡ nào, mà mình lại yếu đuối cỡ nào.
Đột nhiên một bàn tay lớn hữu lực vỗ vào trên bả vai hắn, nói:
– Chỉ với thực lực cặn bã của ngươi, đừng đ**m ô thanh kiếm này, đưa cho ta đi.
Mạc Tiểu Xuyên còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy cổ tay tê rần, Thiên Tru Đãng Ma Kiếm cùng một nhịp thở với hắn đã rời khỏi tay.