– Bi Minh Kiếm Vũ Phong – Tiết Khúc
Một đạo kiếm khí mênh mông hiển hiện, chém tới thân Trọng Minh Điểu.
Phi Minh cũng trầm xuống, Võ Anh kiếm loong coong mà lên:
– Chúng Sinh Trảm Phù Đồ.
Kiếm ý của hắn mặc dù không có độ cao như Bạc Vũ Kìnhm, nhưng cũng là cường giả Võ Đế bát tinh, hơn nữa cả đời hắn đều chìm đắm trong kiếm đạo.
Một kiếm toàn lực, mang theo toàn bộ lĩnh ngộ của hắn đối với kiếm đạo, lăng không chém tới
Trong lòng Phi Minh còn có một chấp niệm, đó chính là dốc một kiếm toàn lực, dưới Bi Minh Kiếm Vũ Phong của Bạc Vũ Kình xem thử chênh lệch đến cùng lớn bao nhiêu.
Hai đạo kiếm ý cùng đua tiếng trên không, nhưng hiển nhiên Bi Minh Kiếm Vũ Phong mạnh hơn xa chiêu Chúng Sinh Trảm Phù Đồ kia.
Trọng Minh Điểu phát ra một tiếng như Phượng Hoàng, vang lên trên không trung, xuyên việt thiên cổ.
Ba con dị thú còn lại nghe thế đều nhao nhao gầm thét lao đến, tốc độ con Cự Quy kia chậm nhất, thoáng cái đã rơi lại phía sau, trên mai rùa vẫn là một mảnh đen kịt, dấu vết bị Thâm Hải Cự Thú oanh kích vẫn chưa biết mất
“Thu”
Tiếng kêu bi thương của Trọng Minh Điểu vang lên trên không, hai đạo kiếm ý trực tiếp chém lên người nó, mảng lớn thất thải vũ mao nhao nhao rơi xuống, phiêu tán trên trời cao.
Giờ phút này đầu dị thú chạy ở đầu tiên dĩ nhiên chỉ có một chân, hình dạng như trâu, thân hình cực lớn, cả người một mảnh màu đen lờ mờ, lăng không nhảy lên vài cái liền dùng sức đạp một cái, trực tiếp dẫn đầu đánh tới chiến hạm.
Hình thể cực lớn của nó xông lên, toàn bộ không gian đều “Ầm ầm” cự chiến
Bạc Vũ Kình cả kinh nói:
– Lại là một đầu, nhìn bộ dáng cũng giống như Chân Linh a.
– Hừ, ta ngược lại muốn xem đầu nó cứng hay là cái búa của ta cứng.