Lý Vân Tiêu nghĩ đến sự sắc bén của Minh Luân trong lòng chợt nổi lên hàn ý ra, mặc dù không thể nói là như cắt đậu hủ, nhưng phá vỡ cái mai rùa này vẫn rất có khả năng:
– Minh Luân kia ta cũng đã có nghe qua, rốt cuộc là vật gì?
Bạc Vũ Kình biến sắc, cảnh giác nhìn Lý Vân Tiêu khẽ nói:
– Chẳng qua chỉ là một kiện huyền khí tương đối sắc bén thôi.
Lý Vân Tiêu cười khổ một tiếng, biết rõ rất khó moi được gì, hắn nói:
– Cũng thế, rùa này tuy rằng phòng ngự mạnh, nhưng cũng may tốc độ rất chậm, để ta thử xem.
Hắn vươn tay ra, năm ngón tay mở ra.
Giới Thần Bi trực tiếp hóa thành ngọn núi bay thấp xuống dưới.
“Oanh”
Một tiếng kinh đào chấn vang, Giới Thần Bi cứng đối cứng nện lên mai rùa, chấn cho đầu Cự Quy kia run rẩy vài cái.
Trong tay Lý Vân Tiêu kháp ra một đạo quyết ấn, hào quang trên Giới Thần Bi chuyển động, đại địa vực giới mở ra, trọng lực vô tận bắt đầu không ngừng điệp gia, kịch liệt kéo lên.
Nhưng Cự Quy vẫn có thể cõng lấy Giới Thần Bi bơi lên một hồi, nhưng rất đã càng ngày càng chậm, cuối cùng nhất ngừng lại, biến thành chậm rãi chìm xuống
Thủy Tiên cả kinh nói:
– Ngươi đây là huyền khí gì, ngay cả Hải Quy cũng không cõng nổi sao?
Bạc Vũ Kình cũng mặt âm trầm nhìn chằm chằm vào Giới Thần Bi, nói:
– Từ xưa đến nay chưa từng nghe qua loại huyền khí siêu phẩm, vật ấy tên gì? Lại có lai lịch ra sao? Có được từ chỗ nào?
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Ta chỉ biết là nó gọi Giới Thần Bi, có lai lịch ra sao ta cũng không rõ ràng lắm. Về phần có được từ chỗ nào, ta nói từ trong kho hàng nhà ta nhảy ra, ngươi tin không?
Bạc Vũ Kình hừ lạnh nói:
– Ngươi là muốn nói cho ta biết, huyền khí siêu phẩm này là vật gia truyền của ngươi sao?