Mặt khác người nọ cũng là hiểu được, vội vàng quỳ xuống, đều tuyên thệ thuần phục.
Trên mặt Nghiễm Nguyên lộ ra một tia lãnh sắc, cười nói:
– Các ngươi quá khiêm nhượng, lấy lực lượng của các ngươi đủ để phát huy trọng dụng, thế nào lại là chút tác dụng đây.
Long đầu to lớn lăng không hóa ra, hét lớn một tiếng đã hướng phía mấy người cắn tới.
– A chết tiệt, chúng ta liều mạng với ngươi!
Mấy người đang quỳ đều vành mắt muốn nứt ra, đằng nào cũng phải chết, dẫn tới bọn họ quyết tâm nổi lên.
Nhưng sau khi muốn quỳ gối xuống, lại muốn đứng lênđã khó khăn.
Trên Như Thị Ngã Văn một trang nghiêm lực tản ra, trực tiếp ép bọn họ phủ phục xuống tới.
Long đầu rống to một tiếng đã đem mấy người toàn bộ nuốt vào trong miệng, nhai nuốt.
Bạc Vũ Kình bình tĩnh nhìn xem hết thảy, nói:
– Ta đã ở trên cửu giai chiến hạm đó làm ấn ký, bọn họ trốn không thoát cảm giác của ta.
Nghiễm Nguyên đem những người đó đều nuốt xuống, đầu lưỡi thật dài l**m môi một cái, cười nói:
– Đây chính là một thuyền nguyên liệu thức ăn đi.
Trong mắt Bạc Vũ Kình lóe lên một đạo tinh mang, bay xuống ở trên pháp hoa đài sen.
Nghiễm Nguyên cười to không ngớt, lập tức thúc giục pháp hoa đài sen, hướng phía cửu giai chiến hạm đuổi theo.
Hãm Không Đảo rời khỏi Như Thị Ngã Văn kim mang bao phủ, trong nháy mắt trở nên yếu ớt, địa mạch lúc trước bị đánh đến chung quanh đứt gãy lúc này toàn bộ bộc phát ra.
Toàn bộ đảo nhỏ không ngừng phun ra các loại năng lượng, bắt đầu bốn băng ngũ nứt ra.
Bốn phía nước biển cũng theo mọi người rời khỏi, bắt đầu hội tụ đến, nhấc lên từng đạo kinh đào hãi lãng, từng đợt nối tiếp nhau cuốn theo tất cả, đem toàn bộ đảo nhỏ nuốt tiến vào.
Một đạo kim liên ở trên biển theo gió vượt sóng.