Bắc Minh Kháng Thiên tức đến thiếu chút nữa thổ huyết, mình tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục muốn giết Lý Vân Tiêu, không thể tưởng được còn bị đối phương tính toán, lập tức nổi giận nói:
– Ngươi thân là cường giả Võ Đế cửu tinh, vậy mà đột nhiên ám toán, đây mà là hành vi của hào kiệt sao?
Quảng Nguyên cười to nói:
– Hào kiệt? Người thắng chính là hào kiệt, thất bại chính là cặn bã.
Nguyên lực dưới lòng bàn tay hắn bành trướng lên, không tiếc tất cả muốn lập tức đánh chết Bắc Minh Kháng Thiên.
Tuy rằng loại so đấu này hao tổn rất nhiều nguyên lực, thậm chí dẫn động thương thế trong cơ thể, nhưng chỉ cần đánh tan Bắc Minh Kháng Thiên, hơn nữa ăn tươi hắn thì cũng có thể bổ về lại rồi.
Đột nhiên một đạo thanh âm lạnh lùng truyền đến, nói:
– Đại đảo chủ nói không sai, người thắng chính là hào kiệt, thất bại chính là cặn bã a!
Sắc mặt Quảng Nguyên đại biến, đồng tử bỗng nhiên mở lớn, tựa hồ khó mà tin được, một cổ nguy hiểm tử vong cực lớn lan tràn trong lòng hắn, trên trán của hắn chảy ra mồ hôi lạnh.
Tất cả mọi người đều cả kinh, xa xa sắc mặt Lãnh Vũ và Cửu Thiên càng đại biến, tựa hồ hoài nghi bọn hắn nghe lầm
Sau khi đạo thanh âm kia vang lên, liền xuất hiện một bóng người nhàn nhạt, một đạo hào quang lăng lệ ác liệt đến cực điểm lăng không chém xuống
Đạo nhân ảnh kia miệng quát:
– Giáp công!
Bắc Minh Kháng Thiên mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng hiểu rõ cơ hội của mình đã đến, lập tức trợn tròn hai mắt, năm ngón tay đột nhiên nắm chặt, kích phát ra toàn bộ lực lượng trong cơ thể hét lớn:
– Phiên Nhược Kinh Hồng
Một cổ âm hàn chi khí từ trong song chưởng hắn tuôn ra, ngưng tụ thành hình.
Sau lưng hiện lên dị tượng, Thiên Ngoại chi chiêu lại hiện ra, mạnh mẽ ép tới Quảng Nguyên