Nhưng hắn thân là cường giả Võ Đế cửu tinh, không có việc gì sao lại có cảm ứng được, nhất định có chuyện xảy ra. Mà đám người đứng ngoài xem duy nhất uy h**p được đến hắn cũng chỉ có Bắc Minh Kháng Thiên thôi.
Cho nên thấy Bắc Minh Kháng Thiên ra tay, hắn càng kiên định cách nghĩ trong lòng hơn, trong mắt hiện lên sát cơ, lạnh giọng nói:
– Hiểu lầm cái gì, mau cút.
Một chữ “cút” nhổ ra, trong tay càng xuất hiện hàn tinh, chiêu chiêu muốn lấy tánh mạng Bắc Minh Kháng Thiên.
Bắc Minh Kháng Thiên giận tím mặt, mình nói như thế nào cũng là cường giả Võ Đế bát tinh đỉnh phong, bị đối phương quát tháo như tiểu hài tử, lập tức cảm thấy giận dữ, lạnh lùng nói:
– Cút con mẹ ngươi, tưởng lão tử sợ ngươi sao?
Hắn đơn tay vừa lộn, một chiêu ta sinh ra nhai mờ mịt mà lên, lăng không chụp được
Trên bầu trời Tinh Vân lóe sáng, dị tượng bộc phát.
Sắc mặt Quảng Nguyên đại biến, một chiêu Ngô Sinh Hữu Nhai bay lên dị tượng, trực tiếp đè xuống trên người hắn. Hắn tuy rằng chính là cường giả cửu tinh, nhưng thương thế trên người chưa lành, cũng không dám lãnh đạm.
– Xuân giang triều thủy liên hải bình.
Quảng Nguyên hai tay bấm niệm pháp quyết, trên người nhộn nhạo ra đạo đạo thủy nguyên, dẫn động lực lượng biển cả bốn phía, phảng phất thủy triều lên xuống, đánh tới Tinh Vân xoay tròn kia.
“Ầm ầm”
Hai cổ lực lượng đánh tới, chấn khiến đầy trời đều là nước biển, khiến người hoa cả mắt.
Bắc Minh Kháng Thiên lên tiếng, hai người đều công kích thăm dò nhau một chút, trên cơ bản chỉ dùng tám phần khí lực, khí huyết trong cơ thể Bắc Minh Kháng Thiên kích động, một hồi hoảng sợ
Quảng Nguyên hừ lạnh một tiếng, nói:
– Không muốn chết thì mau cút.
Sắc mặt Bắc Minh Kháng Thiên âm trầm, tuy rằng hắn cảm giác chênh lệch giữa hai người cũng không quá lớn, nhưng chung quy vẫn rơi xuống hạ phong, chỉ có thể xanh mặt nhìn chằm chằm vào Quảng Nguyên. Dùng ý nghĩ của hắn, Quảng Nguyên cũng không có lý nào cứu Lý Vân Tiêu cả́, hơn phân nửa là muốn giết hắn, để L ý Vân Tiêu chết ở trong tay người này cũng tốt, bớt đi một số phiền toái.