– Ân?
Bỗng nhiên Chân Long nhướng mày, sau khi phá vỡ không gian Nguyệt Đồng, hắn chứng kiến cũng không phải là đảo Hãm Không, mà là một mảnh sương trắng mịt mờ
– Đây là...
Long thân hắn chìm trong sương mù, một mảnh linh khí tràn ngập, tiên âm lượn lờ bất tuyệt như lũ.
Dưới sương mù, trong đó mơ hồ có thể thấy được dòng sông chảy xiết, sông núi sừng sững, các loại trùng cá chim thú chạy vôi
Thời gian dần trôi qua linh vụ tản ra, khí tức cổ quái lan tràn bốn phía, bắt đầu diễn hóa thế giới.
Lúc này, một tấm bia đá to lớn ầm ầm đánh xuống, trên dso tản mát ra lực lượng cực kỳ bành trướng.
Trên tấm bia đá kia tán phát ra đạo đạo lưu quang, trực tiếp trấn áp lấy hắn, muốn nghiền nát hắn thành bột mịn.
– Thập Phương thế giới chi lực.
Nhuận Tường hoảng hốt, Chân Long chi thân dâng lên, gào thét trùng kích lấy Giới Thần Bi, không ngừng đánh tán thế giới diễn hóa ra.
Giờ phút này trên đỉnh bia có một đạo thân ảnh chậm rãi đáp xuống, im im lặng lặng đứng trên đó. Trong mơ hồ có thể thấy được là Lý Vân Tiêu, một tay bấm niệm pháp quyết, từng đạo kim quang ấn phù được hắn đánh ra.
Nhuận Tường cũng đã liều chết rồi, cơ hồ đã thiêu đốt hết toàn bộ Long nguyên chi lực, hét lớn lên:
– Mặc dù phải chết, ta cũng muốn đồng quy vu tận với ngươi.
Chân Long chi lực từ trên người Nhuận Tường bạo phát ra, lăng không vọt lên, đánh nát dị tượng thế giới của Giới Thần Bi, toàn bộ tứ cực hoàn vũ đều bắt đầu lở xuống.
Lý Vân Tiêu nhướng mày, trong hai tròng mắt Nguyệt Đồng bạo lên, nữa khuôn mặt đều bị gân xanh che kín, gương mặt trở nên cực kỳ dữ tợn.
Sau lưng hiện ra một đạo ánh trăng huyết sắc, phảng phất như từ từ bay lên trên đại dương bao la vậy.
Một tiếng ngâm thơ truyền đến, như ẩn như hiện, như có như không, lại rung động nhân tâm, vang vọng toàn bộ đại địa.