Quả nhiên, sắc mặt Lý Vân Tiêu trở nên khó coi dị thường, tuy rằng hắn cũng nuốt đại lượng thiên tài địa bảo, nhưng những vật kia chuyển hóa phải cần có thời gian, sao có thể dựng sào thấy bóng như đối phương được.
– Ha ha, hiện giờ ngươi còn có thể trốn thoát khỏi công kích của ta sao?
Nhuận Tường lạnh giọng nói, dữ tợn cuồng tiếu lấy, một kích Long quyền lăng không đánh tới.
“Phanh”
Lần nữa thi triển ra cách sơn đả ngưu, không gian trực tiếp chấn bạo
Sắc mặt Lý Vân Tiêu đại biến, phong tỏa chi lực dưới một quyền này, quả nhiên khiến tinh thần lực hắn vận chuyển khó khăn, khó mà trốn được nữa.
Hắn vội vàng giơ lên Lãnh Kiếm Băng Sương ngăn cản lấy.
“Phanh”
Thân kiếm bị chấn chiến minh không thôi, Lý Vân Tiêu phun ra một ngụm tâm huyết, cả người bay ngược ra ngoài. Bất quá sau khi bay ra mấy chục thước, thân ảnh liền nhạt xuống, trực tiếp biến mất trên bầu trời.
– Ha ha ha, muốn tránh?
Nhuận Tường cười đến đắc ý dị thường, một cổ hào khí xông lên trời, cuộc đời này của hắn chưa bao giờ vui vẻ như vậy cả.
– Ngươi hãy thành thành thật thật dùng thi cốt của mình để hóa thành một bậc tháng cho ta trèo lên võ đạo đỉnh phong đi thôi.
Hắn ngẩng đầu lên, cao giọng nói, Long Uy rung động toàn bộ Thiên Địa.
Người trên đảo Hãm Không lần nữa sắc mặt đại biến, nguyên một đám sợ hãi không thôi, sợ mình phải quỳ xuống. Dù sao cường giả võ đạo đều có lòng tự trọng rát mạnh, nếu phải quỳ xuống thì thật quá mức mất mặt rồi.
May mắn Nhuận Tường đã không còn cường thịnh như trước nữa, mọi người chỉ cảm thấy trong lòn khủng hoảng, trừ đi một ít người thực lực quá thấp ra, những cường giả khác đều có thể chống lại được cả.
“Rầm rầm rầm phanh”
Bầu trời dưới đạo Long ngâm kia không ngừng nứt toác ra, trở nên ảm đạm, một mảnh bừa bộn, nhưng lại thủy chung không thấy Lý Vân Tiêu xuất hiện.