Lý Vân Tiêu lau đi máu nơi khóe miệng, tuy rằng hắn bị chấn thương thoáng một phát, nhưng đại bộ phận công kích đều bị Mộ Vân Kính và Ma Thiên Khải hóa giải, cả người cũng không lo ngại. Nhưng trạng thái của Nhuận Tường giờ phút này tuy rằng không là Chân Long sinh ra đời, nhưng phảng phất như Thượng Cổ hung thú hàng lâm, rất có xu thế quét ngang tất cả, không thể địch nổi.
– Ngươi muốn giết ta rất nhiều, nhưng đến tận giờ, chết đều là bọn hắn cả.
Lý Vân Tiêu bình tĩnh nói, tuy rằng hiện giờ đang lâm vào thế xấu, nhưng hắn vẫn vô cùng tỉnh táo.
Nhuận Tường nhếch miệng cười cười, nói:
– Người ta muốn giết rất nhiều, nhưng tới tận giờ, bọn hắn đều không ngoại lệ đều đã chết cả rồi.
Hai người im im lặng lặng giằng co trên trời cao, trong thiên địa tựa hồ như trở nên yên tĩnh lại, chỉ có Pháp Hoa Liên Thai Như Thị Ngã Văn vẫn còn chậm rãi xoay tròn, nhưng tất cả mọi người lại cảm thấy áp lực dị thường.
“Rống”
Nhuận Tường trong giây lát hét lớn một tiếng, trực tiếp phá vỡ bình tĩnh, một đạo sóng âm rất mạnh rung động Thiên Địa, đánh tới trên người Lý Vân Tiêu.
Đồng thời khi rống to, thân ảnh hắn cũng lóe lên, phóng tới Lý Vân Tiêu còn nhanh hơn cả lôi điện
Chuôi Tam Tiêm Lưỡng Nhận Thương lúc trước của hắn đã không biết đi đâu rồi, nhưng huyền khí mạnh nhất trên đời há có thể mạnh hơn bàn tay Chân Long sao?
Theo sau sóng âm kia, một đạo Long trảo thanh sắc ngưng tụ trên bầu trời, đột nhiên chụp xuống.
Lý Vân Tiêu chỉ cảm thấy áp khí tựa như núi đập vào mặt, đạo Chân Long chi hàng kia càng đánh vào khiến Ma Thiên Khải không ngừng phát ra khí minh thanh, khí huyết trong cơ thể chấn động, toàn bộ màng tai đều như muốn nứt ra.
– Con em ngươi đấy, có cần hô to vậy không?
Lý Vân Tiêu cũng dâng lên lửa giận vô tận, là người của hai thế giới, thiên tài dạng gì hắn chưa thấy qua, chiến đấu dạng gì hắn chưa trải qua, cho dù đối phương thật sự hóa thân Chân Long hắn cũng sẽ không sợ hãi lùi bước.