Tất cả mọi người đều hoảng sợ chấn động, một loại sợ hãi đến từ sâu trong linh hồn lan tràn ra, đều cảm thấy lạnh run.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu đại biến, cắn răng nổi giận mắng:
– Mẹ nó thế còn chưa chết sao?
Trong cổ lực lượng trùng thiên kia, Long lực bành trướng truyền đến, so với trước càng lớn hơn một bậc
– Làm sao có thể?
Lý Vân Tiêu mặt mũi tràn đầy khiếp sợ, ngưng trọng nhìn chằm chằm vào khe hở kia, không rõ trong lúc này đã xảy ra biến hóa gì, nhưng nhìn bộ dạng Như Thị Ngã Văn thì khẳng định có quna hệ với huyền khí siêu phẩm này.
Sắc mặt của hắn trở nên âm trầm, Nhuận Tường không chết đã ngoài ý liệu của hắn rồi, đừng nói càng tiến một bước.
Giờ phút này hắn tiêu hao cực lớn, tái chiến một lần nữa thì sinh tử khó mà nói được.
“Rầm Ào Ào”
Trong vực sâu truyền đến thanh âm đá vụn, Long khí tuôn ra xảy ra biến hóa, bắt đầu chậm rãi thu nạp vào.
Trên mặt Quảng Nguyên cũng kinh hãi không thôi, những biến hóa này hiển nhiên cũng đã vượt ra khỏi dự liệu của hắn, nhưng thần sắc trên mặt hắn lại kích động dị thường, tựa hồ thập phần chờ mong đối với tình huống kế tiếp vậy.
Sau khi trong khe hở truyền đến một ít thành âm, rất nhanh lại yên tĩnh trở lại, cũng không hề có Long khí tràn ra nữa.
Mọi người đợi một hồi, tựa hồ không có động tĩnh gì, nguyên một đám lộ ra vẻ hồ nghi.
Bỗng nhiên, bầu trời có một đạo cầu vồng quan không, xuất hiện cửu thải tường vân.
Như Thị Ngã Văn lần nữa xoay tròn, trên đó vang lên phạm âm hát tụng, trên toà sen tựa hồ mơ hồ có hư ảnh hiển hiện.
– Đây là...
Quảng Nguyên bị dọa choáng váng, vội vàng mở to hai mắt nhìn lại, hư ảnh trên đài sen kia đã không thấy nữa, giống như hắn bị hoa mắt vậy.
Nhưng lòng hắn lại ngưng trọng dị thường, cường giả đã đến cấp độ như hắn tuyệt đối không thể nào hoa mắt được.