Tất cả mọi người đều toát ra mồ hôi lạnh, tuy nói nhà đế vương không tình thân, nhưng tiểu tử này cũng quá độc ác đi.
Qua đó có thể thấy được năm đó hắn nhận lấy bao nhiêu trùng kích tâm lý, mới có thể có tâm địa độc ác như vậy.
Quảng Nguyên trầm mặt, cũng nhắm mắt lại, tựa hồ tại cảm thụ được loại tâm tính của Nhuận Tường. Hắn chẳng phải cũng bị huynh đệ của mình đả thương, đuổi giết thiếu chút nữa bỏ mạng sao?
– Những người mắng ta, mắng mẫu thân của ta, ta đều đã dùng nắm đấm trả lại cho bọn hắn. Có lần Thất đệ ở trước mặt mắng ta là tạp chủng, ta liền đánh nát đầu hắn tại chỗ, trực tiếp treo thi thể hắn trước Vương cung ba ngày, nhưng không một người dám tới nhặt xác cho hắn.
Trên mặt Nhuận Tường lộ ra nụ cười tàn nhẫn ra, cười nói:
– Sau khi ta giết hai mươi hai nhi tử của phụ vương, cũng thuận tiện giết hết nhà mẹ bọn hắn, còn có người lúc trước giết mẫu thân ta, cũng bị ta trực tiếp cắt xuống từng khối thịt.
Hàn quang trong mắt của hắn càng ngày càng lạnh, nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu nói:
– Mười người còn lại không chết, cũng không phải là bọn hắn không mắng ta, mà là năm đó ta đánh không lại bọn họ. Đợi sau khi lần này giết người thì ta phải trở về Bắc Hải giết hết bọn chúng.
Tất cả mọi người đều hiện lên hắc tuyến.
– Không ít người âm thầm muốn giết ta, đều bị ta tránh khỏ, hơn nữa dùng thủ đoạn gấp 10 lần trả lại cho bọn hắn.
– Từ đó về sau thiên phú và hung danh của ta liền truyền khắp toàn bộ Bắc Hải, tất cả mọi người nghe tin đã sợ mất mật.
– Kỳ thật thiên phú của ta thật sự rất rác rưởi, nhưng ta có một trái tim nhất định phải thắng, vô luận đối phương cường đại bao nhiêu, ta nhất định phải thắng hắn, nhất định phải là ta, đây là võ đạo chi tâm của Bắc Hải Nhuận Tường ta!