“Ầm ầm”
Một đạo quyền mang thanh sắc vạch phá bầu trời, trực tiếp đánh tan âm thanh ốc biển kia, quyền mang bất diệt tiếp tục đánh tới người nọ.
hư hóa
Người nọ nhướng mày, buông ốc biển ra khỏi miệng, cả người trực tiếp hư hóa, biến mất trên không trung.
– Đáng chết.
Trong mắt Quảng Nguyên hiện lên một đạo hàn khí, lạnh lùng nói:
– Cho rằng trốn đi thì không chết sao?
Thân thể của hắn thoáng một phát biến mất tại chỗ, sau một khắc đã xuất hiện ở bên cạnh Pháp Hoa Liên Thai, hai tay bấm kháp quyết ấn.
Trên đài sen kia b*n r* đạo đạo hào quang, bao lấy hắn vào trong.
Hai mắt Quảng Nguyên thoáng cái biến thành kim quang xán lạn, lâm không nhìn khắp mọi nơi.
– Ở đằng kia.
Đồng tử hắn đột nhiên co lại co rụt lại, trực tiếp lăng không đánh qua một quyền.
“Phanh”
Nơi tầm mắt đạt tới đều bị quyền kình cách không đánh cho nổ bung mất.
“PHỐC”
Một đạo nhân ảnh bị chấn ra khỏi không gian nơi kia, phun ra một ngụm máu tươi. Hắn vội vàng biến hóa thân hình trên không trung, chớp động mấy cái đã xuống mặt đất, bỏ chạy về phía xa xa.
– Hừ toàn bộ hòn đảo đều là do Như Thị Ngã Văn biến thành, ngươi có thể trốn đi nơi nào đây?
Trong mắt Quảng Nguyên hiện lên một tia thương cảm và mỉa mai, hắn đang muốn ra tay đuổi theo, thân hình lại đột nhiên cứng lại, đồng tử mở ra, nhìn lại trên người Nhuận Tường ở xa xa, lộ ra vẻ ngưng trọng và kích động.
Xa xa thân thể Nhuận Tường bắt đầu phát sinh biến hóa, xương cột sống dung nhập vào trong cơ thể, lăng không Long hóa.
Đầu rồng trên xương sống thì lại trực tiếp hiển hiện ở trước ngực, giống như sống lại vậy, hai mắt mở to ra, bắn xuất ra đạo đạo hàn quang.
Từng mảnh lân phiến màu vàng hiển hiện ở trên người hắn, trên trán trồi lên hai cái sừng, giống như ngọc phấn vậy, linh khí bức người.