Trên người Nhuận Tường tựa hồ đã có khác trước, mặc dù không rõ là gì, nhưng lại dẫn động nhiệt huyết hiếu chiến trong cơ thể Lý Vân Tiêu.
Vô luận kiếp trước kiếp nầy, Cổ Phi Dương cũng tốt, Lý Vân Tiêu hiện giờ cũng tốt, hắn đều phải trải qua vô số khiêu chiến từng bước một đi lên võ đạo đỉnh phong, dưới đỉnh phong thi cốt từng đống.
Có dám đánh một trận? Chê cười
Lý Vân Tiêu toét miệng cười nói:
– Ta liền ở trên con đường võ đạo, ban cho ngươi được chết!
Kiếm khí trong tay hắn hợp lại, Lãnh Kiếm Băng Sương tản mát ra một tiếng kiếm minh, hàn quang chiếu thủy, đâm tới Long chi tích chuy kia.
Giờ phút này trong đại sảnh cực kỳ hỗn loạn, nhưng hai người động thủ vẫn khiến mọi người đều phải chú ý đến.
Kim liên trong tay Quảng Nguyên hóa thành một cổ cực lực mênh mông, kích chấn tám hướng.
“Rầm rầm rầm phanh”
Mấy tên cường giả Hải tộc đều bị cổ lực lượng này đẩy lui, mấy người càng trực tiếp thổ huyết, bị trúng phải nội thương
Sau mọt chiêu, Quảng Nguyên cũng không thừa thắng xông lên mà lăng không dừng lại như đã tính trước, hội tụ ánh mắt đến chiến trường giữa Lý Vân Tiêu và Nhuận Tường, trong mắt tinh thần bất định.
– Thiếu niên thiên tài Bắc Hải, ngươi có đáp lại được kỳ vọng của ta không?
Một đạo nghi vấn vang lên trong lòng hắn, đáp án không lâu nữa liền có thể cởi bỏ rồi.
Hiện giờ ba gã đảo chủ khác cũng đã lâm vào hỗn chiến, Phi Minh và Lãnh Vũ đánh đấm túi bụi, mà Triệu Văn Chiến lại phải chống lại tên cường giả đã đổi lấy Cửu Thải Thiên Loa, đối phương vậy mà cũng là ngừoi có tinh thần lực cực kỳ cường đại.
Mà Cửu Thải Thiên Loa trong tay hắn không cần tế luyện liền trực tiếp thi triển ra, đặt ở bên miệng ngưng khí thổi lấy, liền có một cổ sóng âm hội tụ thành tuyến, đánh tan tinh thần công kích của Triệu Văn Chiến, đánh xuống phía dưới.