Người nọ lòng tràn đầy cuồng hỉ, nói:
– Đa tạ
Hắn vội bước tới trước nhấc lên ốc tù và, trong tay cẩn thận vuốt vuốt một phen, lúc này mới thu vào, hóa thành một đạo quang mang bay trở về chỗ ngồi của mình.
Tất cả mọi người đều lộ vẻ ngạc nhiên, trọng bảo như thế vốn tưởng rằng chắc chắn sẽ dẫn tới tranh đoạt kịch liệt, không nghĩ tới lại dễ dàng có chủ như thế.
Quả nhiên là người không thể xem bề ngoài.
Người nọ dáng người nhỏ gầy, trên làn da hiện ra màu xám trắng, ở trong toàn bộ đại sảnh không có chút thu hút, nhưng giờ phút này lại tụ tập ánh mắt tò mò của tất cả mọi người, trong đó không thiếu tham lam và hung mang.
Đặc biệt là mấy tên cường giả Thủy Tích tộc, thần sắc trong mắt phức tạp đến cực điểm, không ngừng đánh giá người kia.
Trên mặt Triệu Văn Chiến lộ ra dáng tươi cười thần bí, chậm rãi nói ra:
– Vật cuối cùng sẽ do đại đảo chủ đảo Hãm Không tự mình chủ trì đấu giá!
– Cái gì? Đại đảo chủ đảo Hãm Không!
Tất cả mọi người đều lắp bắp kinh hãi, từ sau khi đảo Hãm Không sừng sững trên Đông Hải, tất cả mọi chuyện đều do ngũ đảo chủ Triệu Văn Chiến chủ trì, mấy vị khác vẫn chưa ai gặp qua. Về phần đại đảo chủ càng là bí ẩn, chưa từng nghe nói có ai thấy qua hắn cả.
Trước kia Lý Vân Tiêu cáo mượn oai hùm, bức cho đại đảo chủ hiển hình chiếu cũng chính là lần đầu tiên, nhưng khôngai thấy rõ dung mạo hắn cả
Bên ngoài đại sảnh Huyễn Bảo đột nhiên bay tới ba đạo quang mang, không ngừng lượn vòng trên không trung, cuối cùng đều đáp xuống trên đài.
– Nhị đảo chủ Tân Thần.
– Tam đảo chủ Lãnh Vũ.
– Tứ đảo chủ Cửu Thiên.
Ba đạo quang mang kia lập tức hóa ra ba người, tự giới thiệu mình.
Tất cả mọi người thấy ba vị kia đều lộ ra dị sắc. Không ít người cũng nhận ra Cửu Thiên, chính là người động thủ với Lý Vân Tiêu lúc trước.