Tất cả mọi người yên lặng nhìn xem, không hề có người nào lên tiếng cả. Mọi người đều biết chắc chắn sẽ không phải chén bình thường, nếu không Triệu Văn Chiến dù bị nước bọt dìm thôi cũng chết rồi.
Lý Vân Tiêu lại chấn động, thiếu chút nữa đã trực tiếp đứng bật dậy, hắn tựa hồ đã nhận ra lai lịch cái chén này, trong mắt lóe ra dị sắc, có chút khó có thể tin
Triệu Văn Chiến nắm cái chén kia trong ra, lộ ra vẻ hân thưởng cực độ, nói:
– Cái chén sứ trắng này gọi là Bạch Phạn, chính là một vị Đại Thuật Luyện Sư của Nhân tộc vào mấy trăm năm trước luyện chế thành.
– Quả nhiên.
Trên mặt Lý Vân Tiêu lộ ra vẻ khiếp sợ khó có thể che dấu, tựa hồ không thể tin được Bạch Phạn vậy mà lại bị mang ra đấu giá.
Triệu Văn Chiến ở trên đài nói:
– Này chén không những được dùng để cơm, hơn nữa còn là một kiện trận khí cực kỳ lợi hại, hơn nữa có hai công năng chủ yếu: một là có thể thu lấy bảo bối huyền khí trên người đối phương, hai là có thể kết thành đại trận phòng ngự, dù là Võ Đế cao giai cũng khó mà công phá.
– Mẹ nó, không phải vũ khí công kích thì cần làm gì chứ? Chẳng lẽ cả ngày cầm cái chén này trên tay đi chém giết với bảo bối của người khác sao?
– Ha ha, Văn Chiến tiên sinh không phải nói sao, cái chén này còn có thể được dùng để ăn cơm nha, ha ha.
Không ít Hải tộc để nhao nhao lộ ra vẻ bất mãn, tựa hồ cảm thấy cực kỳ thất vọng đối với huyền khí này. Dù sao ba kiện bảo vật áp trục, mỗi người đều rất kích động.
Tư duy Hải tộc có chút khác với nhân loại, trong mắt bọn hắn huyền khí công kích mới là tốt nhất, tiếp theo là huyền khí phòng ngự, về phần loại trận khí này căn bản không thể lọt vào mắt được.
Mà Lý Vân Tiêu lại nuốt nuốt nước miếng, chỉ có hắn biết rõ lực lượng Bạch Phạn mạnh bao nhiêu, huyền khí này trong truyền thuyết có thể trực tiếp cảm ứng được thiên tài địa bảo và nơi linh khí dồi dào, hơn nữa có thể cách không nhiếp vật. Đây quả thực là thần kỹ nghịch thiên không thể tưởng tượng nổi.