Đúng lúc này, hai hàng hàm răng kia tựa hồ như bị lực lượng nào đó trở ngại, đột nhiên dừng lại, khiến Lý Vân Tiêu tranh thủ được chớp mắt này trực tiếp lôi độn rời đi.
“Phanh”
Hắn vừa thoát ra, hai hàng hàm răng kia dã lập tức khép lại.
Lý Vân Tiêu thoáng cái chui ra khỏi ngàn mét, quay đầu lại nhìn lại, chỉ thấy một cái đầu rồng màu xanh cực lớn, trong hai tròng mắt phun ra lửa giận, nhìn chằm chằm vào một chỗ trong hư không
Sau một lúc đầu rồng kia mới chậm rãi xoay chuyển tròng mắt, nhìn qua Lý Vân Tiêu ở phía xa, hừ một tiếng, nói:
– Nếu ngươi đã muốn cứu hắn, vậy ta sẽ tạm thời buông tha hắn. Nhưng ngươi đừng quên mục đích của mình, còn có ước định giữa chúng ta nữa.
Đầu rồng dần nhạt đi, cuối cùng nhất hóa thành vô số ánh huỳnh quang, tiêu tán trên không trung.
Cửu Thiên thấy Quảng Nguyên rời đi, sắc mặt biến hóa, phức tạp nhìn lại Lý Vân Tiêu ở xa xa, hai đấm xiết chặt vang lên tiếng răng rắc.
Lãnh Vũ ở bên cũng đã hồi thần lại, chỉ là trên mặt vẫn không có chút máu.
– Đi thôi.
Cửu Thiên nói một tiếng, hai người liền hóa thành hai đạo quang mang chạy như bay mà đi.
Lý Vân Tiêu lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, hướng tới một chỗ trên bầu trời nói:
– Đa tạ nhị đảo chủ xuất thủ cứu giúp.
Bầu trời không gian vặn vẹo, thân ảnh Tân Thần hiện ra, vẻ mặt lộ nụ cười khổ, nói:
– Ngươi cũng thật biết gây chuyện, khiến ba vị đảo chủ đều xuất động đến đuổi giết ngươi, khiến ngay cả ta cũng bị liên lụy vào.
Lý Vân Tiêu nói:
– Đây cũng là điều ta kỳ quái, ngươi vì sao thà rằng đắc tội đại đảo chủ cũng muốn cứu ta chứ?
Tân Thần trừng mắt liếc hắn một cái, khẽ nói:
p- Ngươi cứ nói đi? Đừng quên, ta còn muốn thông qua ngươi tìm ra người hạ cấm chế trên người ta nữa, sao có thể dễ dàng để ngươi chết vậy được?