– Ha ha ha
Cửu Thiên cuồng tiếu ba tiếng, dữ tợn nói:
– Lý Vân Tiêu, ngươi cũng quá coi trọng mình rồi, vật tàng đảo Hãm Không hơn xa ngươi tưởng nhiều lắm.
Lý Vân Tiêu nhẹ kêu nói:
– Ah? Nói như vậy, Cửu Thiên đảo chủ nhất định là biết có người muốn gây bất lợi với ta nên cố ý đuổi tới muốn cứu ta đúng không?
Cửu Thiên cười lạnh nói:
– Lý Vân Tiêu, trước khi chết nhảm như vậy có ý tứ sao? Ta không ngại nói cho ngươi biết, ta chính là phụng lệnh đại đảo chủ tới lấy tính mệnh của ngươi.
Lý Vân Tiêu nói:
– Cái này mới là lạ, ta và đại đảo chủ các ngươi không quen biết, sao hắn phải giết ta?
Cửu Thiên khẽ nói:
– Cái này ngươi không cần biết, làm quỷ hồ đồ đi ha ha, thấy ngươi đần độn, u mê chết đi, trong lòng ta cảm thấy rất vui vẻ đấy.
Khí thế trên người hắn bốc lên, lập tức nổ bung, khuôn mặt nhân loại kia trực tiếp hóa ra chín cái đầu, từng cái dữ tợn không thôi.
Liêu Dương Băng và Kinh Vĩnh Dạ tâm thần hoảng hốt, chỉ riêng cố khí tức kia đã ép khiến bọn hắn không thở nổi, thương thế Kinh Vĩnh Dạ càng không ngừng mở rộng.
Lý Vân Tiêu ngưng giọng nói:
– Hai người các ngươi tận lực lui ra sau đi.
Hai người đều nhìn nhau một cái, vội vàng thối lui ra sau lưng. Bọn hắn biết rõ chiến đấu lần này bọn hắn không thể xen vào được, lưu lại cũng chỉ có vướng víu tay chân.
– Hừ, các ngươi đáng chết, hai tên cặn bã kia cũng phải chết!
Cửu Thiên khinh thường nói, trên chín cái đầu đều lộ ra vẻ khinh miệt.
“Loong coong”
Lý Vân Tiêu lấy ra Lãnh Kiếm Băng Sương, thân kiếm rung rung phát ra đạo đạo hàn khí, lạnh lùng nói:
– Động thủ đi, ta còn vội tham gia đấu giá cuối cùng nữa đấy!
– Cáp, đấu giá? Đời này ngươi không thấy được nữa đâu.
Cửu Thiên hú lên quái dị, thân ảnh trực tiếp biến mất tại chỗ, dùng một loại tốc độ cực nhanh phi hành trên không trung, lần nữa xuất hiện đã cách Lý Vân Tiêu chỉ mấy trượng, hai tay kết xuất một đạo ấn ký đánh ra.