Lý Vân Tiêu du du nói:
– Đơn giản là đối với chỉ số thông minh của ngươi thôi. Dám hạ lạc ấn trong linh hồn loại cao thủ như Tân Thần, hơn nữa còn hiển nhiên như thế lại là người bình thường sao? Bên trong nhất định có chuẩn bị cường đại
Yêu Long bất mãn khẽ nói:
– Cổ Phi Dương còn có thể sợ? Hừ hừ, ta ngược lại là lần đầu thấy đấy.
Lý Vân Tiêu khinh thường nói:
– Lão tử không phải sợ, chỉ là cẩn thận một chút thôi. Thứ linh hồn này, một khi gây chuyện không tốt sẽ triệt để tiêu đời ngay.
Hắn cẩn thận tiến tới vài bước, cẩn thận nâng tay phải lên, hóa chưởng làm kiếm, trực tiếp chém xuống.
“Híz-khà-zzz”
Trên bầu trời truyền đến tiếng xé rách, kiếm khí trực tiếp chém vào trong mây đen.
“Phanh”
Mây đen cuồn cuộn lật qua lật lại thoáng cái tiêu tán, lộ ra cánh cửa bên trong, không ngừng bay múa trên không trung ép về phía Lý Vân Tiêu.
– Hừ, thì ra là trên cửa có vấn đề.
Trên mặt Lý Vân Tiêu hiện lên vẻ lạnh lùng, hai tay kết xuất một đạo ấn ký kim sắc, trực tiếp lăng không đánh qua.
“Oanh”
Trên ấn ký tản mát ra kim quang vô cùng mãnh liệt, trực tiếp đánh lên đại môn, chấn ra cường quang sáng chói, ấn ký chi lực kia vậy mà trực tiếp phản chấn trở về.
– Ân?
Lý Vân Tiêu cả kinh, lăng không lật lên, liền lùi lại mấy bước, lúc này mới né khỏi ấn ký của mình bắn ngược, đánh trên mặt đất.
Yêu Long cũng giật mình nói:
– Cấm chế thật mạnh, ăn hết một ấn oanh kích, vậy mà hoàn hảo không tổn hao gì cả?
Trong không gian linh hồn tất cả đều là hư thái, dựa vào tinh thần lực ngưng hình, không tồn tại thứ gì thật thể cả.
Nói cách khác cánh cửa trước mắt này cũng là do lực lượng nào đó xây dựng thành, bị trúng một kích của Lý Vân Tiêu vậy mà hoàn hảo không tổn hao gì, nói rõ người lúc trước bố trí xuống này cấm chế này thực lực còn trên cả Lý Vân Tiêu.