Lý Vân Tiêu lắc đầu cười lạnh nói:
– Nếu thật là vì lịch lãm rèn luyện, giờ phút này hắn đã tiến nhập cửu giai, đủ để quay lại Hóa Thần Hải rồi, nhưng vẫn lưu ở đây. Còn nữa, nếu hắn một lòng tiềm tu thì Huyễn Bảo đại hội mỗi năm năm một lần là thế nào?
– Ân, điểm ấy ta cũng cảm thấy không đơn giản.
Liêu Dương Băng trầm tư nói:
– Mấy ngày nay ta cũng ta hỏi thăm một chút về tình huống đảo Hãm Không, ở trong Đông Hải nó giống như môn phái lánh đời không tranh quyền thế vậy, Danh tự Huyễn Bảo đại hội rất tốt, đã tổ chức vài lần rồi, mỗi lần đều có thể hấp dẫn địa lượng cường giả tới tham gia. Hơn nữa vị trí hải đồ đảo Hãm Không, tựa hồ cách mục tiêu của chúng ta cũng không xa.
Kinh Vĩnh Dạ gật đầu nói:
– Nhưng việc này ta cũng nghe qua, mỗi lần thời gian mở ra đại hội mới có thể tiến nhập phiến hải vực này. Hơn nữa này trong hải vực không cách nào định vị các loại tọa độ, muốn đi ra ngoài cũng chỉ có thể đợi thời gian chấm dứt. Đây là một loại hiện tượng không gian đặc dị. Nhưng Huyễn Bảo đại hội mấy lần trước đều nghe nói phi thường thành công, không có vấn đề gì cả.
Lý Vân Tiêu nói:
– Trước kia không có vấn đề cũng không có nghĩa là về sau không có vấn đề, ít nhất Triệu Văn Chiến này khẳng định có vấn đề. Việc này chúng ta cảnh giác một chút là được, chỉ cần hắn không chọc chúng ta, chúng ta sẽ im lặng làm mỹ nam tử, nếu lòng hắn tồn cách nghĩ gì, đó là tự chui đầu vào rọ.
Hai người đều thận trọng nhẹ gật đầu, ba người trao đổi ngắn ngủi liền chấm dứt, từng người rời đi.
Lý Vân Tiêu thì tiếp tục đi dạo phường thị, dù sao loại cơ hội trao đổi với Hải tộc này cực kỳ khó được, quá nhiều vật quý trọng đều lần lượt xuất hiện. Hắn hai đời đều là Thuật Luyện Sư, đối với thiên tài địa bảo có hấp dẫn khó có thể chống cự.