Hai đạo nhân ảnh xuất hiện ở trước mặt Lý Vân Tiêu, người kinh ngạc kia đúng là Triệu Văn Chiến, mà người khác lại ôm hai tay trước ngực, toàn thân màu bạc, đầu có hai sừng, trên mặt một mảnh lạnh như băng.
Người nọ cau mày nói:
– Văn Chiến, người biết người này sao?
Vẻ kinh hãi trong mắt Triệu Văn Chiến càng ngày càng đậm, thân thể thậm chí có chút ít run rẩy.
Hắn phát hiện mình càng ngày càng nhìn không thấu Lý Vân Tiêu rồi, cũng càng ngày càng phát hiện sự kh*ng b* của gã thiếu niên này, Thuật Đạo cửu giai, tu vị Cửu Thiên cảnh Võ Đế, thân mang huyền khí siêu phẩm, giờ phút này lại còn mở ra Thần Thể Bát môn, hắn còn không đến hai mươi tuổi...
Trời ạ ta không phải đang nằm mơ đấy chứ?
Triệu Văn Chiến dốc sức liều mạng lắc đầu, vô luận như thế nào cũng không dám hợp những thành tựu này lại một chỗ, đây là tồn tại đáng sợ đến bực nào a!
– Văn Chiến, ngươi làm sao vậy?
Tên cường giả Hải tộc kia tựa hồ phát hiện Triệu Văn Chiến không đúng, cau mày hỏi thăm.
Sắc mặt Triệu Văn Chiến trắng bệch, thoáng ổn định tâm thần, mới nói:
– Ta không sao. Người này ta nhận ra, không cần động thủ đâu, ta nói chuyện với hắn.
Tên Hải tộc kia lúc này mới nhẹ gật đầu, nói:
– Có thể không dùng vũ lực là tốt nhất, dù sao đảo Hãm Không chúng ta cũng là nơi hiếu khách.
Triệu Văn Chiến lúc này mới quay qua phía Lý Vân Tiêu, trên mặt lộ ra vẻ phức tạp cực độ, mở miệng nói:
– Không thể tưởng được mở ra Thần Thể Bát môn lại là Vân Tiêu công tử, quả nhiên khiến trong lòng Văn Chiến nhấc lên sóng lớn. Ta không khỏi nhớ tới một câu, Trường Giang sóng sau đè sóng trước, một đời người mới thay người cũ a.
Lý Vân Tiêu hừ lạnh nói:
– Văn Chiến tiên sinh sao lại trở nên đa sầu đa cảm thế? Nếu vừa rồi bản thiếu gia không chạy nhanh, sợ rằng đã chết trong tay tên hải thú này rồi, ta còn chưa có cảm khái đấy.