– Cái này... Ta... Công chúa điện hạ chưa nói ah!
Xương sống lưng Phi Minh lạnh run, cảm thụ được ánh mắt lạnh như băng kia của Thủy Tiên, một loại cảm giác xấu lan tràn trong lòng.
Thủy Tiên lạnh lùng nói:
– Cái này còn cần ta nói sao? Ta trăm phương ngàn kế chính là vì tìm hắn, hiện giờ thật vất vả tìm được lại chạy thoát, ngươi đây là tội chết.
– À?
Phi Minh lập tức mắt choáng váng, mình cái gì cũng không làm nhưng lại bị phán tử tội.
Thủy Tiên khẽ nói:
– Hiện giờ Ma Sa trọng thương tại thân, bên cạnh ta cũng không có hộ vệ, tội chết của ngươi có thể tạm giữ lại, về sau lại chết.
Phi Minh cảm giác mình còn oan hơn cả Đậu Nga, cúi đầu không dám lên tiếng.
Thủy Tiên lại nói:
– Hiện giờ ta tâm tình không tốt, ngươi đi theo ta, trước hết để để ta đánh một trận rồi nói sau. Không cho phép hoàn thủ, không cho phép dùng nguyên lực ngăn cản.
Phi Minh:...
Hai đạo thân ảnh lúc này mới chạy như bay đến bờ biển, rất nhanh đã truyền đến tiếng sóng biển kinh thiên và tiếng kêu thảm thiết không ngừng của Phi Minh.
Lý Vân Tiêu sau khi thuấn di rời khỏi phường thị, cũng không trở về huyền khí không gian, hắn sợ Thủy Tiên tìm tới cửa.
Chỗ ở trên đảo có rất nhiều, đại bộ phận đều là chuẩn bị vì Huyễn Bảo đại hội, hắn tùy tiện tìm một gian mật thất bế quan, đồng thời bố trí xuống kết giới, ngăn cách hết tất cả mọi dò xét.
Sau đó hắn lập tức lấy ra cái kia khối Tử Tuyết San Hô, trước người tường tận xem xét lên.
Tình huống Tử Tuyết San Hô hắn cũng biết một hai, nếu khối hóa thạch này là 50 vạn năm trươc thì lực lượng trong đó có lẽ đã xói mòn đi rất nhiều, nhưng vì sao còn có thể dẫn tới lực lượng trong cơ thể hắn rung động chứ?
Lý Vân Tiêu trước đem san hô bề ngoài thể quan sát một lần, lúc này mới lấy ra Lãnh Kiếm Băng Sương, nhẹ nhàng mổ dưới đi.