Cái kia hơn mười tên Hải tộc võ giả tại Phi Minh uy áp xuống, nguyên một đám thành thành thật thật đem chính mình ẩn giấu công phu thi triển đi ra.
Sắc mặt Thủy Tiên càng ngày càng khó coi, đặc biệt là sau khi người cuối cùng biểu diễn xong, trong mắt nàng càng băng hàn như nước, lóe ra vẻ tàn khốc.
Phi Minh vừa nhìn đã biết rõ nàng không hài lòng, cúi đầu ở một bên, cũng không dám đi, chờ mệnh lệnh.
Hải tộc cuối cùng kia hiển nhiên đối với biểu diễn của mình hết sức hài lòng, đắc ý nói:
– Thủy Tiên tiểu thư, chiêu Thiên Viêm Diễm kia của tại hạ có thể nói là thần hồ kỳ kỹ, thiên hạ hôm nay, trong tứ hải không tìm ra hỏa hệ thần thông qua ta được, Thủy Tiên tiểu thư có thoả mãn không?
Sắc mặt Thủy Tiên càng thêm khó coi, đang muốn phát tác thì đột nhiên một đạo cảm ứng khiến trong nội tâm nàng có chút nhảy lên.
Sắc mặt của nàng cả kinh, vội vàng quay đầu đi, nhìn về phía một chỗ, đúng là hướng phường thị.
“Vèo”
Nàng lúc này hóa thành một đạo quang lao tới phường thị kia.
Phi Minh cả kinh, không biết vì sao, nhưng cũng vội vàng đuổi kịp.
Chỉ lưu lại hơn mười tên võ giả hai mặt nhìn nhau, nhao nhao nhíu mày lại.
Một người trong đó nói:
– Thủy Tiên tiểu thư đây là thái độ gì? Cũng không nói thoả mãn, cũng không nói không hài lòng, thái độ gì cũng chưa nói đã bỏ đi rồi, quá không có lễ phép đi?
– Lễ phép? Ngươi không phát hiện sắc mặt kia của Thủy Tiên tiểu thư sao? Không một tát tát chết ngươi đã tốt lắm rồi.
– Đúng đấy, tên Hải tộc bên người nàng thực lực quá kinh khủng, chỉ khí tức phóng ra ngoài thôi đã ép khiến ta không thở nổi, đi cũng tốt, lão tử cũng phải đi đây.
– Mẹ nó, ta đã dùng hết công phú bú sữa mẹ ra thi triển thần thông, còn tưởng rằng có thể được mỹ nhân chiếu cố, nhưng ngay cả cái rắm cũng không có, thật là thất vọng.