Con ngươi Lý Vân Tiêu đảo một vòng, cười nói:
– Muốn Hắc Viêm Sơn kia cũng có thể, bất quá Thủy Tiên công chúa phải lấy ra một thứ để đổi.
Thủy Tiên cau mày nói:
– Thứ gì? Trên người ta không mang theo nhiều đồ lắm.
Lý Vân Tiêu híp mắt cười nói:
– Thứ này trên người ngươi khẳng định có.
Biểu lộ cao thấp dò xét kia rơi vào trong mắt mọi người, lập tức có một loại dự cảm bất hảo.
Bắc Minh Lai Phong càng kinh sợ nói:
– Lý Vân Tiêu, trong đầu ngươi có chủ ý quỷ quái gì thế, mau tranh thủ bỏ đi cho ta.
Sắc mặt Nhuận Tường cũng phát lạnh, quát:
– Lý Vân Tiêu, nếu ngươi đưa ra loại yêu cầu kia, ta tất giết ngươi.
Thủy Tiên vẻ mặt mê mang, nói:
– Yêu cầu gì? Sao các ngươi đều như biết yêu cầu của hắn, vì sao ta không biết?
Mọi người đều đổ mồ hôi, không có cách nào giải thích, nhưng đều nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu, sợ hắn nói ra loại lời đại nghịch bất đạo gì đó.
Trong mắt Lý Vân Tiêu hiện lên một đạo tinh mang, nhìn chằm chằm vào Thủy Tiên nói từng chữ:
– Đơn giản, chính là máu của ngươi.
– Cái gì?
Mọi người thoáng cái sắc mặt đại biến, như lôi đình đánh xuống, nguyên một đám đều bị chấn đến thất điên bát đảo.
Yêu cầu này so còn khiếp sợ hơn cả bọn hắn dự tính, nguyên một đám đều lộ ra vẻ sợ hãi.
Nhuận Tường cũng kinh hãi quát lớn:
– Lý Vân Tiêu Hải hoàng chi huyết ngươi cũng dám đánh chủ ý, trời trời dưới đất không còn người nào cứu được ngươi nữa rồi.
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
– Những lời này ta đã nghe nhàm tai rồi, có thể đổi câu khác không? Cho dù trên trời dưới đất không còn ai cứu được ta thì quan hệ gì đến ngươi chứ, ngươi kích động cái gì?
– Ngươi ngươi đáng chết ah, đây là đại bất kính với Hải Hoàng đại nhân a!
Trong đôi mắt Nhuận Tường phun ra lửa, Hải Hoàng dù sao cũng là một trong ba người hắn kính nể nhất, không được phép người khinh nhờn.