– Cái này, chuyện gì xảy ra?
Sau sợ hãi, trong lòng Thủy Tiên liền cảm thấy một hồi rung động, lâm vào nghi hoặc cực lớn, một người kinh ngạc ngẩn người ở đó
Lý Vân Tiêu lúc này mới thu hồi ánh mắt nhìn chằm chằm vào Thủy Tiên, nghĩ thầm: cô nàng này quả nhiên kế thừa huyết mạch Ba gia huyết mạch, có được Chân Thực Chi Nhãn có thể nhìn thấu tất cả, trời sinh đã là khắc tinh của Nguyệt Đồng a!
Triệu Văn Chiến thấy Lý Vân Tiêu hiện thân ra, vội bước lên phía trước, khom người bái xuống, nói:
– Đa tạ ân không giết của Vân Tiêu đại nhân.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Không cần cám ơn ta, nên tạ ân không giết của ngươi thì hơn.
Toàn thân Triệu Văn Chiến đều run rẩy, may mắn đại đảo chủ muốn lưu người này lại, bằng không thì mình đã vạn kiếp bất phục rồi.
Toàn bộ huyền khí không gian thoáng cái đều trầm mặc lại, yên tĩnh khác thường, trên mặt đất lại là một đống bừa bộn, khắp nơi đều là huyết nhục, vô cùng thê thảm.
Triệu Văn Chiến rất nhanh đã thu thập tâm tình, cười làm lành nói:
– Chư vị đại nhân mới lên đảo đã xảy ra chuyện không thoải mái, thực là tại hạ thất trách, mong rằng chư vị thứ lỗi. ”
Hắn tất cung tất kính thỉnh tội, thái độ thập phần thành khẩn.
Mọi người nhao nhao khách khí, đều nói không sao. Dù sao thân phận Thuật Luyện Sư cao giai của đối phương vẫn ở đó, khách khí với mình như vậy, chuyện này trên đại lục Thiên Võ tuyệt đối không thể nào xảy ra được.
Lý Vân Tiêu từ không trung bay thấp xuống, chậm rãi giẫm trên mặt đất, lạnh nhạt nói:
– Không sao, cái này cũng nhờ đồ đệ ngươi, ta mới có thể thu thập hết những người không vừa mắt. Tính ra thì đồ đệ ngươi còn có công nữa đấy.
Tất cả mọi người đều tuôn ra mồ hôi lạnh ra, nói trắng ra như vậy, cũng không tránh khỏi quá không để thành Hồng Nguyệt và Bắc Minh Huyền Cung vào mắt rồi.