Tất cả mọi người đều đỏ mặt lên, tiểu cô nương này hoàn toàn không rành thế sự, trực tiếp vạch phá sự dối trá của bọn hắn, khiến mặt mo nguyên một đám đều không có ánh sáng.
Nhuận Tường nhịn không được cười to nói:
– Ha ha, đây chính là thứ mà bọn hắn tự cho là chỉ số thông minh a, chúng ta không hiểu được đâu.
Bắc Minh Lai Phong trừng mắt liếc hắn một cái, ôn nhu giải thích nói:
– Thủy Tiên công chúa đừng nghe tên yêu nhân này bịa đặt, đây là lễ tiết cơ bản nhất của Nhân tộc chúng ta. Thường nói người chết là lớn nhất, đây là một loại tôn kính và tưởng nhớ đối với người chết, hoặc có thể nói là ai điếu a.
– Đúng đúng đúng, chính là ai điếu..
Võ giả còn lại cũng nhao nhao phụ họa nói:
– Lai Phong công tử nói không sai. Tích tuyền đại nhân nếu đã bất hạnh ra đi, vậy thì chúng ta phải nén bi thương mà tiếp tục sống thôi.
Thủy Tiên càng thêm hồ đồ, trên mặt hoàn toàn là thần thái mê mang, nói:
– Nhưng... Nhưng vừa rồi người nọ đã đau khổ cầu các ngươi cứu hắn, các ngươi đều không cứu ah.
Nàng giơ tay lên chỉ vào Nhan Thụ Thư đã bị đánh đến hấp hối, lập tức sắp xong đời kia:
– Hiện giờ ngay cả hắn cũng sắp bị đánh chết, đợi lát nữa các ngươi cũng ai điếu cho hắn sao?
Tất cả mọi người há to mồm ra, không biết trả lời thế nào mới tốt.
Nhuận Tường thì lại ôm bụng cười cười to không thôi, trong mắt tràn đầy khinh miệt và trào phúng đối với mọi người.
“Khục, khục”
Lý Vân Tiêu cũng cảm thấy trên mặt không ánh sáng, ho khan vài tiếng nói:
– Hắn sẽ không chết đâu.
Hắn hô lớn một tiếng, nói:
– Vĩnh Dạ đại nhân, dừng tay đi, Còn phải mang hắn giao cho đảo Hãm Không nữa đấy.
Bên kia Kinh Vĩnh Dạ đang nổi lên sát tính, đã đánh cho Nhan Thụ Thư đến mức ấp hối, sau khi nghe được Lý Vân Tiêu nói trên mặt liền hiện lên một tia ngoan lệ, trực tiếp điểm một tay vào bụng dưới đối phương.