Về phần loại thứ ba chính là huyền khí siêu phẩm, nó đã hoàn toàn là mình diễn biến Thiên Địa, tự thành quy tắc, bản thân chính là tồn tại cùng loại với thế giới.
Lý Vân Tiêu cười nhạt một tiếng, từ chối cho ý kiến, dùng ánh mắt của hắn mà nói bình thường thôi, kỳ thật đã xem như không tệ rồi.
Nhưng nghe vào tai An Lăng Kiến lại thấy cực kỳ không thoải mái, lạnh lùng nói:
– Vân Tiêu công tử không hổ là Thuật Luyện Sư cửu giai, kiến thức rộng rãi, tầm mắt cao không giới hạn rồi.
– Hừ, người này luôn luôn tự cao tự đại, kỳ thật cũng không có bản lãnh gì cả.
Nguyễn Tích Tuyền nhìn ra manh mối có chút không đúng, liền vội châm ngòi một cái.
Quả nhiên, An Lăng Kiến tuổi trẻ khí thịnh, vốn đã có điều hoài nghi và không phục với thân phận Lý Vân Tiêu, nên nói:
– Ah? Vân Tiêu công tử không phải Thuật Luyện Sư cửu giai sao? Sao lại không có bản lãnh gì được?
Nhan Thụ Thư cũng cười rộ lên, nói:
– Cái gọi là Thuật Luyện Sư cửu giai là chính bản thân hắn nói, chưa ai thấy qua cả, trong những người chúng ta cũng không có Thuật Luyện Sư cao giai tồn tại, dù ai cũng không cách nào nghiệm chứng hắn nói thật hay giả, nếu không phải có những cường giả Võ Đế cao giai như Bắc Minh Kháng Thiên trưởng lão ở đây, ta đoán chừng hắn đã nói mình là Phong Hào Võ Đế rồi.
An Lăng Kiến nhíu mày lại, lãnh đạm nói:
– Cái gì? Nói thế hắn là gạt người sao?
Nhan Thụ Thư “Hắc hắc” cười nói:
– Có lửa đảo hay không ta không cách nào đoán được, nhưng nhìn hắn trẻ tuổi như thế... Ha ha... Ta cũng không hi vọng tôn sư bị lừa, tổn thất gì đó đâu.
Hắn ngừng một chút lại bổ sung nói:
– Cho dù không có tổn thất, cũng là chuyện cực kỳ ám muội.
– Ah? Hắn nói là sự thật sao? Vân Tiêu công tử
Sắc mặt An Lăng Kiến lạnh xuống, nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu bốc lên trận trận hàn khí.