Hắn nói đến phần sau đã trở nên băng lãnh, trong mắt hiện lên vẻ lăng lệ ác liệt nhìn thẳng Triệu Văn Chiến.
Đông Hải lấy hậu duệ Chân Long là chí tôn, ngoại trừ số rất ít tộc đàn cực kỳ cường đại ẩn giấu ra, không ai dám không phục, mà đảo Hãm Không tựa hồ đột nhiên xuất hiện trên Đông Hải, hơn nữa mấy chục năm trước mượn nhờ vào từng lần huyễn bảo đại hội mà nổi tiếng khắp Đông Hải.
Như vậy Đông Hải chi chủ tự nhiên sẽ không cho phép thế lực không hiểu thấu có mặt trong địa bàn của mình, nhưng mấy năm ròng vẫn không tìm ra được địa điểm đảo Hãm Không, tựa hồ chỉ có đại hội năm năm một lần mới xuất hiện, thời gian còn lại hòn đảo kia ở nơi nào vẫn là một câu hỏi khó.
Triệu Văn Chiến kinh ngạc cười nói:
– Ah? Lại có cả người hoàng cung, thất kính. Đảo Hãm Không nếu đã ở trên Đông Hải, vậy tự nhiên cũng do Hải Vương quản lý rồi.
Phi Minh khẽ nói:
– Đã như vậy vì sao chưa bao giờ thấy mấy vị đảo chủ đi hoàng cung triều bái?
Triệu Văn Chiến cười nói:
– Bởi vì đảo Hãm Không chỉ có năm năm mới liên hệ được với ngoại giới, thời gian còn lại bản thân chúng ta cũng không cách nào đi ra ngòai, mong rằng vị sứ giả hoàng cung này thứ lỗi, làm phiền lần sau khi gặp Hải Vương giải thích giúp một chút.
Phi Minh cau mày lại, Triệu Văn Chiến nói không sai, nhưng vẫn cảm thấy giải thích này rất gượng ép, hắn đành phải nói:
– Lời của ngươi ta sẽ truyền về, về phần kết quả như thế nào, phải xem chủ thượng rồi.
Triệu Văn Chiến mỉm cười, nhưng trong mắt lại hiện lên vẻ lành lạnh, tiếp tục dẫn mọi người đi tới phía trước.
Rất nhanh liền xuất hiện một khối nội địa bằng phẳng, có từng phiến kiến trúc mọc lên, mặc dù không phồn hoa bằng một thành, nhưng không kém gì một trấ nhỏ rồi, giữa vùng núi có không ít bóng người đi đi lại lại trong đó, bộ dạng còn rất náo nhiệt nữa.