– Hừ, mất mặt
Bắc Minh Lai Phong tức giận mắng một câu, chuyển hướng Thủy Tiên, sắc mặt lập tức nhu hòa nói:
– Thủy Tiên công chúa đừng để ý tới những dế nhũi này, đều là đám không lên được mặt bàn cả thôi.
Tất cả mọi người đều lộ vẻ tức giận, ở trước mặt mỹ nhân lại nói mình là dế nhũi, bất luận là nam nhân nào cũng đều khó mà chịu đợc, nguyên một đám hai mắt phóng hỏa, chỉ là ở trước mặt Bắc Minh Lai Phong chỉ có thể giận mà không dám nói gì.
– Ha ha, Lai Phong huynh nói gì vậy? Miệng lớn hấp thụ linh khí chính là dế nhũi rồi sao? Chẳng lẽ lúc ngươi tu luyện không phải là thô nạp được nhiều chừng nào hay chừng đó sao?
Lý Vân Tiêu không quen nhìn gương mặt ‘trang Bức’ kia của hắn, liền mỉa mai vài câu, sau đó bắt đầu thổ nạp từng ngụm linh khí, còn lộ ra bộ dạng vô cùng thoải mái, say mê trong linh khí đầy trời nữa.
– Ha ha, Vân thiếu thật là hào sảng, khó trách trẻ tuổi như vậy đã có tu vị thông thiên.
– Chẳng lẽ không phải sai, đây mới thực sự là nhân tài mới xuất hiện đệ nhất nhân, những người khác đều chỉ có tiếng không có miếng.
– Những người khác? Ai thế? Trong trẻ tuổi ta chỉ nghe qua đại danh Lý Vân Tiêu, như sấm bên tai, như mặt trời chói chang, trong trẻ tuổi còn ai có thể tranh phong sao?
– Ha ha, không có, ngược lại có mấy thứ chuột nhắt mèo bệnh, không lên được mặt bàn a!
– Ha ha, không lên được mặt bàn cũng đừng nói nữa, nếu không sẽ khiến Hải tộc cho rằng Nhân tộc ta không người đấy.
Những võ giả sau lưng nguyên một đám đều mở miệng mỉa mai, tất cả đều rất có hảo cảm với Lý Vân Tiêu, đối với Bắc Minh Lai Phong lại cùng chung mối thù, nguyên một đám quắc mắt nhìn trừng trừng.
Bắc Minh Kháng Thiên âm thầm lắc đầu, Bắc Minh Lai Phong trong tuổi trẻ quả thật rất ưu tú, nhưng nếu so với Lý Vân Tiêu và Nhuận Tường, vô luận là tâm tính hay là thực lực, thâm chí là thiên phú đều kém quá lớn.