Nhuận Tường trong lòng phát khổ, Lý Vân Tiêu có thể không thèm để ý đến nàng, nhưng mình không thể ah, hắn cười khổ nói:
– Thủy Tiên công chúa sao lại xuất hiện ở đây? Hiện giờ Ma Sa hộ vệ trọng thương, một mình ngươi ở bên ngoài sẽ rất nguy hiểm đấy, ta bảo người đưa ngươi về, Hải Hoàng đại nhân sợ rằng đang rất lo lắng.
Thủy Tiên lắc đầu, nói:
– Ta không quay về, không nguy hiểm đâu, ta còn có kim giáp vệ sĩ bảo hộ, hơn nữa thực lực của bản thân ta cũng rất mạnh.
Kim giáp vệ sĩ chính là khôi lỗi ở sau nàng ôm lấy Ma Sa, trên người có từng đạo kim quang lóng lánh, các loại phù văn cổ quái không ngừng thoáng hiện trên thân khôi lỗi, vừa nhìn đã biết là cao cấp hàng.
Sắc mặt Nhuận Tường lập tức trầm xuống, thầm nghĩ: thực lực quả thật có, nhưng chỉ số thông minh có hạn, thực lực cũng không phải là tất cả đâu. Trên mặt hắn lộ ra vẻ ân cần, ôn nhu nói:
– Thủy Tiên công chúa phải nghe lời, đợi sau khi ta làm xong chuyện của mình, nhất định sẽ mang đến cho người một vài món đồ chơi vui mà.
Đồng tử Thủy Tiên đột nhiên co lại, tuôn ra một đạo lãnh mang, lạnh giọng nói:
– Nhuận Tường, ngươi thật lớn mật, lại dám coi ta như tiểu hài tử sao?
Nhuận Tường vẻ mặt hắc tuyến, cảm giác mình rất vô tội, cũng rất bất đắc dĩ, đành phải nói:
– Vậy giờ công chúa muốn làm gì đây?
Ánh mắt Thủy Tiên lộ ra một tia mê mang, suy nghĩ hồi lâu, nói:
– Không biết, người ta muốn tìm đã bị các ngươi đụng chết rồi, giờ ta chỉ muốn cứu sống Ma Sa, sau đó rồi mới tính tiếp.
– Người ngươi muốn tìm bị chúng ta đâm chết rồi sao?
Mọi người đều có dấu hỏi to tướng, không rõ ràng cho lắm rốt cục là sao.
Thủy Tiên liền nói lại đầu đuôi mọi chuyện một lần, mọi người lúc này mới ngạc nhiên, nguyên một đám thổn thức không thôi, thầm nghĩ chuyện cũng quá mức trùng hợp đi, bầu trời lớn như vậy, ai bảo tên cường giả Hải tộc sừng dài kia vừa vặn đứng ngay trên tọa độ không gian, cái chết này thật sự có chút oan rồi, nhưng cũng là do mệnh của hắn.