Trong mắt của hắn hiện lên một tia dâm sắc, nhe răng cười nói:
– Hắc hắc, đương nhiên ta cũng không phải không thông tình đạt lý, nếu Thủy Tiên cô nương có thể cùng bản tôn thoải mái vài ngày, bản tôn cũng có thể suy nghĩ thật kỹ.
– Đáng chết dám khinh nhờn Thủy Tiên cô nương, tử tội!
Tên đại hán đầu thú sau lưng Thủy Tiên thân hình run lên, toàn bộ gương mặt đều biến sắc, phảng phất như vừa bị vũ nhục lớn lao vậy, một cổ lửa giận lao ra khỏi người hắn, sát ý dạt dào!
Một cổ hỏa diễm đen kịt tràn ra từ trên người đại hán, bao phủ toàn bộ thân hình hắn vào trong đó, thời gian dần qua chỉ có thể nhìn thấy một đôi ngươi đỏ bừng tràn ngập lửa giận.
Sắc mặt ba người khác đại biển, hoảng sợ nhao nhao lui ra phía sau mấy bước, lực lượng bạo phát ra từ trên người đại hán này lại không dưới ba người bọn họ, hơn nữa cũng là võ kỹ hỏa hệ.
Trong đôi mắt một mực không hề bận tâm của Thủy Tiên nổi lên một tia rung động, sâu trong mắt nhộn nhạo ra, một cổ lăng liệt chi khí rất nhỏ từ trên người tràn ra.
Nàng không nói một lời, nhưng đại hán đầu thú ở sau lưng đã từ khí tức biến hóa trên thân nàng đã hiểu rõ nên làm thế nào.
– Hắc bạch song thủ, đừng trách ta không có nhắc nhở ngươi, nếu không toàn lực ra tay thì ngươi không còn thấy được mặt trời ngày mai đâu.
Đại hán tuy rằng bị ngọn lửa bao lấy toàn thân, nhưng lãnh ý trong đôi mắt nhưng lại như hàn băng vạn năm khiến hai cái đầu Hắc bạch song thủ đồng thời hít một hơi lạnh, không đợi hắn làm ra phản ứng, đã thấy một cổ lực lượng vô hình hóa thành núi cao, lăng không đè xuống rồi.
“Aora Aora”
Hai cái đầu của Hắc bạch song thủ sợ loạn cả lên, hai tay không ngừng vung quyền, trên bầu trời đánh ra vô số tàn ảnh, muốn phá vỡ lực lượng uy áp kia.