Công Dương Chính Kỳ động dung nói:
– Cũng không phải là đỉnh phong chi cảnh, hắn còn chưa hợp nhất song hồn, hẳn là hồn thể phân thân đã đột phá đã đến cửu giai, bởi vậy nên mới khiến bản thể biến hóa, thực lực tăng nhiều.
Công Dương Chính Kỳ nghiêm sắc mặt, ngưng giọng nói:
– Ta ngược lại muốn xem một chút, rốt cuộc là người nào dám giam cầm Tinh Quang Hồn Thể của Viên Cao Hàn, Nam Phong Tuyền, ngươi đi Linh Ti Tháp một chuyến, nhất định phải tìm hồn thể của Viên Cao Hàn trở về.
– Vâng.
Một tiếng nhẹ nhàng vang lên, sau đó trong không gian thanh mang chớp động, bỗng nhiên phảng phất có bóng hình xinh đẹp xẹt qua, thướt tha linh xảo, thoáng cái đã biến mất trong đại điện.
Vài tên nam tử khác mắt sáng như đuốc, trong mắt chớp động hào quang.
Trên không Linh Ti Tháp, trước đại điện.
Viên Cao Hàn im im lặng lặng huyền ngồi trên hư không, cũng chưa hề động đậy, thẳng đến khi tinh quang nhập vào cơ thể biến mất hồi lâu hắn mới chậm rãi mở mắt ra, từ không trung rơi xuống.
– Sư phó.
Dưới thềm đá trước điện đã sớm hội tụ đại lượng bóng người, đều lẳng lặng chờ đợi, thẳng đến khi Viên Cao Hàn từ không trung rơi xuống, lúc này nguyên một đám đều mừng rỡ không thôi, ở hàng phía trước có ba gã nam tử cùng kêu lên, vội vàng bước lên phía trước.
Sắc mặt Viên Cao Hàn ngưng trọng, trong mắt không ngừng chớp động hào quang, tựa hồ cũng không nhìn ba gã đệ tử của mình, im im lặng lặng đứng ở đó trầm tư.
Ba người Mạc Hoa Nguyên liếc mắt nhìn lẫn nhau, không dám lên tiếng nữa, cẩn thận đứng hầu ở một bên.
Hồi lâu sau, Viên Cao Hàn mới ngẩng đầu lên, dừng ở trời cao vô tận, chuyển ánh mắt về phía phương đông xa xôi.
– Viên Cao Hàn đại nhân, có thể gặp mặt không.
Trong hư không vang lên một tiếng thanh thúy dễ nghe, mọi người đột nhiên ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trước điện đột nhiên hội tụ vô số quang mang, dần dần ngưng ra một đạo thân ảnh, đúng là một nữ tử che mặt chợt xuất hiện.