“Rầm rầm rầm”
Trên chiến hạm truyền đến tiếng kêu thảm thiết và thanh âm bạo thể liên tiếp, Bắc Minh Kháng Thiên trở lại chỉ mấy hơi thở đã gạt bỏ toàn bộ Hải tộc còn sót lại, trên người tản mát ra sát khí vô cùng dày đặc, gắt gao nhìn chằm chằm vào mảnh thế giới không biết trong hắc động kia.
“XÍU… UU! ”
Thân ảnh Nhuận Tường lóe lên, liền tới bên người Phi Minh, ngưng giọng nói:
– Dùng trạng thái của ngươi hiện giờ toàn lực đối kháng tên Nhân tộc kia kết quả thế nào?
Phi Minh trầm tư nói:
– Phần thắng không đến ba thành, nhưng hắn muốn giết ta cũng khó.
Nhuận Tường trong mắt phát lạnh, nói:
– Tốt ngươi theo ta cùng đi
Phi Minh ngây ngốc một chút, nói:
– Xin lỗi, Tường điện hạ, nhiệm vụ ta đến lần này...
Nhuận Tường trực tiếp nện Trấn Hải Lệnh tới trên đầu hắn, lạnh lùng nói:
– Là mệnh lệnh của chủ nhân nhà ngươi lớn, hay là mệnh lệnh của Đông Hải chi chủ lớn?
Phi Minh giơ tay lên, thoáng cái nắm Trấn Hải Lệnh trong tay, trên mặt lộ ra vẻ do dự.
Nhuận Tường hừ lạnh nói
– Ngươi đừng quên rồi, đừng nói đứng trước mặt ta chính là ngươi, coi như là chủ nhân nhà ngươi đứng trước mặt ta, cũng phải tiếp nhận sự điều khiển của Trấn Hải Lệnh.
Thân hình Phi Minh chấn động, ném Trấn Hải Lệnh trở về, nói:
– Tốt, ta theo Tường điện hạ một chuyến.
Nhuận Tường đại hỉ, nói:
– Ta rất thưởng thức ngươi, ngươi không giống với những phế vật Vương tộc Đông Hải kia, sau chuyện này ngươi theo ta về Bắc Hải đi, ta sẽ cho ngươi một mảnh bầu trời càng thêm rộng lớn.
Phi Minh biến sắc, nghiêm mặt nói:
– Chủ mẫu đối đãi ta ân trọng như núi, lời này điện hạ đừng nói thêm nữa.
Nhuận Tường nhẹ nhàng gật đầu, hai người lập tức hóa thành một đạo quang mang đuổi theo chiến hạm kia.
Nghiễm Dịch ở xa xa nhìn chằm chằm vào hai người, tức giận đến toàn thân phát run, nội tâm của hắn lan tràn một cổ hận ý vô biên.