Bắc Minh Kháng Thiên nhướng mày, vừa đánh vừa lui dưới kiếm thế điêu cuồng kia của đối phương, khắp nơi bị quản chế:
– Bát tinh đỉnh phong chi lực?
Phi Minh nhe răng cười nói:
– Cũng không hẳn, loại cảm giác này thật tốt ah, ta bát tinh sơ cấp nhưng ở trong phiến hải vực kỳ dị này thoáng cái đã có lực lượng đỉnh phong, thế giới này thật sự quá mỹ diệu a!
Lại chém xuống vài kiếm, bầu trời như tấm vải bị hắn chém ra từng đoạn.
Bắc Minh Kháng Thiên không ngừng né tránh, thoáng cái phải đã dựa tới gần chiến hạm, nếu lại lui nữa thì tất nhiên sẽ dẫn nguy hiểm đến chiến hạm, hắn nhướng mày, ngưng giọng hô lên:
– Đều là bát tinh đỉnh phong chi lực, trong thời gian ngắn rất khó phân ra thắng bại, không bằng dừng tay, hai bên lui một bước đi có được không?
Hắn thật sự không có tâm tình chém giết sinh tử với tên Hải tộc phát cuồng trước mắt, hơn nữa dùng nhãn lực của hắn tự nhiên nhìn ra được Phi Minh là đang hưởng thụ niềm vui thú khi chém giết, cũng không có mục đích gì cả, kết quả chém giết chỉ có thể thỏa mãn d*c v*ng chém giết của đối phương, một chút chỗ tốt cũng không có a!
– Ha ha, Nhân loại ngươi sợ sao?
Phi Minh lại càng chém càng hưng phấn, theo huyết mạch trong cơ thể phản tổ, cổ khí tức thô bạo hung tàn chôn dấu sâu trong huyết mạch hắn cũng không ngừng được phóng xuất ra.
– Ta sợ con em ngươi ấy!
Bắc Minh Kháng Thiên giận tím mặt, gặp phải tên điên hiếu chiến này, muốn tránh cũng không thể tránh, liền cảm thấy đau đầu. Mà từ một kiếm lúc trước mà xem, lực lượng hai người cơ hồ tương đương nhau, đánh nhau cũng khó mà phân thắng bại ngay được.
Phi Minh lạnh lùng cười cười, nói:
– Đều là Võ Đế bát tinh, nếu ngươi chỉ biết chạy trốn thì cũng quá khiến ta xem thường rồi.
Hắn nhìn thoáng qua chiến hạm khổng lồ kia, khen: