Yêu Long đã nhận ra tâm cảnh của hắn, nói:
– Thiên hạ tương lai, có lẽ chính là cuộc chiến giữa hai người các ngươi rồi!
Cổ nhiệt huyết của Lý Vân Tiêu dần lui lại, khóe miệng lộ ra vẻ mĩm cười, nói:
-Hy vọng đi, nếu không chỉ có một mình ta trùng kích Thần Cảnh, đó là chuyện tịch mịnh cỡ nào a!
Chiến ý trong mắt của hắn lóe lên rồi biến mất, nói khẽ:
– Rất chờ mong có thể đánh trận nữa a, đáng tiếc lại không phải hiện giờ.
– Lý Vân Tiêu, ngươi đang làm gì thế?
Bắc Minh Lai Phong cách đó không xa cả giận nói:
– Tất cả mọi người đang liều mạng giết địch, ngươi một người đứng đó quan sát, có biết liêm sỉ không thế?
Lý Vân Tiêu cười nhạt một tiếng, quay người liền gia nhập vào trong vòng chiến.
Dùng thực lực của hắn hiện giờ, những lâu la này căn bản không cách nào ngăn cản, mặc dù có vài tên huyết mạch phản tổ lợi hại, nhưng hắn muốn giải quyết cũng chỉ cần mấy chiêu thôi.
Hắn như tản bộ đi dạo trong vòng chiến, một bước lại xuất thủ một lần, một chiêu giết một người.
Biểu lộ nhẹ nhàng kia khiến Bắc Minh Lai Phong vừa hận lại ghen sợ hãi, một cổ lửa giận trực tiếp rót vào bảo kiếm trong tay, ra tay càng thêm ác độc.
Lý Vân Tiêu nhìn như ra tay tùy ý, nhưng đều có lựa chọn cả, một là bảo vệ bằng hữu của mình, hai là bảo vệ chiến hạm an toàn, những người uy h**p đến hai điều này đều bị hắn đánh chết, trên toàn bộ chiến hạm nhìn như lộn xộn, một mảnh hỗn loạn, nhưng kỳ thực đều nằm trong khống chế của hắn cả.
Trên trời aco, Nhuận Tường trực tiếpa ấn sống lưng rồng vào cơ thể mình, thừa nhận lấy thống khổ cực lớn, trong hai tròng mắt tuôn ra lửa giận, cả người đều bị Long huyết nhuộm đỏ.
“Oanh”
Ngay khi Long chi bí bảo kia dung nhập vào cơ thể, khí tức của hắn lần nữa kéo lên một cấp độ, chỉ riêng khí kình đã như từng miếng thép đập tới trên người Bắc Minh Kháng Thiên.