– Không tốt.
Bắc Minh Lai Phong cả kinh, đột nhiên kiếm thế chấn động, một đạo kiếm hải lan tràn ra
“Ầm ầm”
Chiến sĩ Hải tộc cường đại trước người vậy mà đè nặng trường kiếm của mình nghiền nát đan điền tự bạo.
Cổ lực lượng bạo tạc cường đại kia trùng kích lấy kiếm thế Bắc Minh Lai Phong, dù chưa thể gây tổn thương cho hắn, nhưng lại bức cho hắn phải liên tiếp lui về sau, lúc này mới xua tan được lực trùng kích kia.
– Những Hải tộc này đều đã được cường hóa rồi, mọi người cẩn thận.
Ngạc Nhạc Trì cũng phát hiện cực kỳ không đúng, hắn bị một gã Võ Đế Hải tộc thua mình đến hai tinh đánh cho phải đau khổ chèo chống.
Bắc Minh Kháng Thiên sợ hãi nói:
– Thời gian phản tố theo như lời Vân Tiêu công tử dĩ nhiên là huyết mạch Hải tộc phản tổ trên diện tích lớn sao? Sao lại có chuyện như vậy xảy ra chứ?
Ánh mắt Lý Vân Tiêu ngưng tụ, nhìn qua đạo thân ảnh mờ ảo bất định trên trời cao kia, một bên giải thích nói:
– Tuy rằng kỳ dị, nhưng cũng không phải là chuyện không thể. Đại lục Thiên Võ rất nhiều nơi đều tồn tại dấu hiệu thời gian bất đồng, ta tựa hồ có chút hiểu rõ những Thâm Hải Cự Thú kia là chuyện gì xảy ra rồi.
Bắc Minh Kháng Thiên vội hỏi:
– Là chuyện gì xảy ra?
Thâm Hải Cự Thú kia quá mức kh*ng b*, uy lực đủ để chống lại chiến hạm cửu giai, nếu lại nhiều thêm mấy đầu như vậy, toàn bộ Đông Hải có thể quét ngang Đông Vực rồi, tuy rằng việc này hắn cũng không quan tâm, nhưng liên quan đến đến lực lượng cường đại, đây mới là chỗ hắn quan tâm
Lý Vân Tiêu nói:
– Việc này còn là suy đoán, không có chút chứng cớ nào cả, không tiện nói ra.
Bắc Minh Kháng Thiên trong lòng cảm thấy không thoải mái, nhưng nếu người ta đã không chịu nói, hắn cũng không có cách nào, đành phải nói:
– Bất luận những quái vật này thế nào, ai cũng đừng mong ngăn trở bước chân của Bắc Minh Huyền Cung ta.