Trong mắt Phi Minh hiện lên một đạo hàn mang, tuy rằng hắn cũng không phải là hậu duệ Chân Long, không có huyết thống cao cao tại thượng, nhưng là kiếm thị của chủ mẫu Đông Hải, lại là một cường giả Võ Đế không thể khinh thường, võ đạo chi tâm cường đại khiến trong lòng hắn dâng lên lửa giận, lạnh giọng nói:
– Phi Minh tuy là kiếm thị, nhưng chủ mẫu một mực ưu ái có thừa, cũng không sẽ hô to gọi hỏ đối với Phi Minh, đây cũng là nguyên nhân vì sao ta một mực ở lại Vương cung Đông Hải. Chủ mẫu đối với ta có ơn tri ngộ, cho nên ngươi vừa rồi nhục ta, ta bỏ qua cho Dịch điện hạ lần này, lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa.
Sắc mặt Nghiễm Dịch biến thành xám trắng, hắn cảm nhận được rõ ràng vừa rồi ánh mắt Phi Minh tuôn ra sát khí lạnh như băng, mặc dù hiện giờ thực lực mình tăng nhiều cũng nhịn không được cảm thấy rét run, nếu mình lại mắng hắn một câu nữa thì có lẽ thật sự phải bỏ mang lại đây rồi.
Ở trong tứ hải, ngoại trừ Vương Tộc tứ hải thuộc về tồn tại cấp độ B ra, còn có một ít chủng tộc thần bí cường đại, rất ít khi xuất hiện trước mặt mọi người, phần lớn đều ẩn trong biển sâu, cũng không nghe theo Vương tộc hiệu lệnh, nhưng cũng có được thực lực cấp độ B.
Mà gia tộc của Phi Minh chính là tồn tại kh*ng b* như thế. Phi Minh có thân thế cực kỳ bi thảm, bị gia tộc vứt bỏ và đuổi giết, thẳng đến khi mẫu thân Nghiễm Dịch ra mặt hắn mới được cứu, sau đó một mực lưu lại bên người mẫu thân hắn với tư cách là một trong tứ đại thị vệ.
Phi Minh sau khi nói xong chợt khôi phục vẻ đạm nhiên, nói:
– Dịch điện hạ, không nên tinh nghịch nữa, theo ta đi thôi.
Nghiễm Dịch tức đến giận sôi lên, bộ dạng đối phương giống như đang nói chuyện với tiểu hài tử vậy, hắn tức đến cơ hồ muốn nổ tung lên, nhưng ở trước mặt thực lực kh*ng b* kia, mặc dù hắn là Vương tộc cũng không dám quá phận nữa, lập tức hóa ra Chân Long pháp thân, một chiêu Long bái vĩ đá ra ngoài, khiến cả đáy biển đều trở nên xôi trào.