Tất cả người Hải tộc đều tránh lui ngàn mét, từ xa xa quan sát ấy, loại đối oanh cấp bậc này căn bản không phải bọn hắn có thể nhúng tay vào được, đi qua khẳng định sẽ trực tiếp thành cặn bã.
Nhuận Tường trong lòng kinh sợ, vội vàng quát:
– Cự kình.
Cách đó không xa, cái kia hai đầu lam cự kình bắt đầu trồi lên mặt nước, phun ra đại lượng sinh vật biển đê giai trút xuống dưới
“Hừ”
Bắc Minh Lai Phong hừ lạnh một tiếng, khóe miệng hiện ra cười lạnh, nói:
– Bước Nhảy Không Gian
Hiện giờ đã quyết định không tiếc tất cả cũng phải đánh chết đầu Cự Thú kia rồi, hắn cũng căn bản không hề cân nhắc tiêu hao nguyên thạch nữa.
Chiến hạm thoáng cái trốn vào hư không, đại lượng sinh vật biển đê giai trực tiếp đổ vào trong biển rộng, hoàn toàn không chạm được vào chiến hạm.
Mà công kích của Cự Kiểm Thú và chủ trận công kích của chiến hạm cửu giai lại trực tiếp đánh nát hư không, ở hai bên bất đồng không ngừng đối oanh với nhau
Sau khi oánh kích bảy tám lần, hơn mười đạo phòng ngự chi quang trên chiến hạm cửu giai giảm còn lại ba bốn đạo, Bắc Minh Lai Phong lúc này mới hạ lệnh lui về phía sau, trong khoảnh khắc đã biến mất trên đất bằng, chỉ để lại một mảnh vùng duyên hải bừa bộn.
Cự Kiểm Thú kia im im lặng lặng lơ lửng trên không trung, bất quá có thể cảm nhận được rõ ràng nó đang hô hấp, một khi hít thở đều thập phần trầm trọng, thân thể cũng theo hô hấp mà phập phồng bất định.
Ngoại trừ gương mặt bị kết giới chi lực làm bị thương trước kia, trên người nó còn nhiều ra không ít vết thương, đều là do đối oanh vừa rồi lưu lại cả.
Nhuận Tường sắc mặt cực kỳ âm trầm, Cự Kiểm Thú bị thế này, không có mười ngày nửa tháng thì không cách nào hoàn toàn khôi phục được, nhưng có trời mới biết người Bắc Minh Huyền Cung khi nào lại đến nữa.