Bắc Minh Kháng Thiên trên mặt run rẩy thoáng một phát, hắn cũng quan sát được Cự Kiểm Thú tuy rằng công kích cường hãn, nhưng không quá nhanh nhẹn, nếu tự mình ra tay, vẫn có nắm chắc nhất định có thể thu thập nó
Nhưng tâm niệm hắn xoay chuyển, cảnh giác nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu một chút, mở ra kết giới, bay thẳng đến bên người Bắc Minh Lai Phong hạ lệnh:
– Trước tiên lui lại lục địa, tránh đi con thú này rồi bàn bạc kỹ hơn.
Bắc Minh Lai Phong cả kinh, vội vàng hạ lệnh lui lại.
Toàn bộ chiến hạm tuy rất to lớn, nhưng vẫn xoay thân rời đi rất nhanh, bất quá lại bị con Cự Thú kia đánh thêm mấy kích, không ít trận pháp phòng ngự tổn hại, một mực thối lui hơn vạn mét mới không thấy đối phương đuổi theo nữa.
“Ầm ầm”
Chiến hạm cửu giai trực tiếp hạ xuống từ không trung, đáp ở trên đại địa, xa xa nhìn lại quả thật chẳng khác nào một tòa thành trì.
Trên chiến hạm tất cả mọi người đều giữ im lặng, nguyên một đám lòng còn sợ hãi.
Bắc Minh Lai Phong vội vàng hạ lệnh để Thuật Luyện Sư trên chiến hạm bắt đầu chữa trị thân hạm, chính hắn lại bay đến bên người Bắc Minh Kháng Thiên xin chỉ thị:
– Kháng Thiên trưởng lão, làm sao bây giờ?
Bắc Minh Kháng Thiên nhìn hắn một cái, nói:
– Tự ngươi nghĩ cách đi!
Bắc Minh Lai Phong:... ”
Trong lòng của hắn một hồi phiền muộn, thậm chí có chút ít ảo não, đặc biệt khi thấy Bắc Minh Kháng Thiên thân mật với Lý Vân Tiêu như thế, trong nội tâm mắng thầm: đã bảo ta tự mình nghĩ biện pháp, vì sao lại bảo ta lui về chứ!
Bắc Minh Lai Phong nhìn qua Lý Vân Tiêu thần sắc lạnh nhạt, nhịn không được cắn răng nói:
– Vân thiếu có diệu kế gì không?
Bảo hắn hỏi Lý Vân Tiêu, đã là cố lấy dũng khí thật lớn, nếu phải thật sự không còn cách nào thì hắn tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện mà theo hắn là cực kỳ mất mặt kia đâu.