– Bắc Minh Huyền Cung?
Nhuận Tường sững sờ, sau đó sắc mặt càng chìm xuống, trong lòng dâng lên dự cảm bất hảo, chẳng lẽ Bắc Minh Huyền Cung cũng gia nhập mặt trận Đông Vực sao? Chẳng lẽ Nhân tộc đã chuẩn bị chiến tranh toàn diện rồi sao?
Hắn trầm giọng quát:
– Bắc Minh Huyền Cung trên đại lục Thiên Võ có lẽ có chút tiếng tăm, nhưng ở trong tứ hải ngay cả cái rắm cũng không phải, ngươi nói mượn đường thì mượn đường sao? Ngươi là cái thá gì?
Sắc mặt Bắc Minh Lai Phong đại biến, lạnh giọng nói:
– Nhuận Tường, trận chiến thành Hồng Nguyệt ngươi chiến thua bởi Lý Vân Tiêu, trận chiến trước kia lại chạy trối chết, nếu ta không là thá gì, thì ngươi chính là cái rắm sao?
Nhuận Tường cười lạnh nói:
– Cho dù ta thua Lý Vân Tiêu, nhưng quan hệ gì tới ngươi? Nếu không phải Lý Vân Tiêu thắng ta, ngươi cũng có thể có kh*** c*m? Có bản lĩnh đi ra đánh với ta một trận, nếu có thể chiến thắng trường thương trong tay ta, liền cho ngươi mượn đường qua, nếu không thì mau cút ra xa đi.
Bắc Minh Lai Phong chán nản, thực lực Nhuận Tường hắn rất rõ ràng, hơn nữa hiện giờ so với lúc ở tại thành Hồng Nguyệt chỉ có mạnh hơn chứ không yếu, hắn tuyệt đối không thể nào đánh lại được, chỉ có thể hừ lạnh nói:
– Đại sự tông môn, ta không có quyền đánh bạc, nếu chỉ là ân oán cá nhân giữa ta và ngươi, ngược lại cũng rất muốn lĩnh giáo một phen đấy.
– Ta nhổ vào.
Nhuận Tường nhổ nước miếng, khinh miệt mỉa mai nói:
– Còn rất muốn lĩnh giáo? Chỉ bằng chút công phu mèo quào của ngươi, có thể chịu nổi một kích từ ta sao?
Trên mặt Bắc Minh Lai Phong lúc đỏ lúc trắng, cắn răng cả giận nói:
– Ta không sính miệng lưỡi với ngươi, cho đi hay là không?
Sắc mặt Nhuận Tường phát lạnh, đáp lại nói:
– Chẳng lẽ còn cần ta nói lại lần nữa sao? Ngươi là cái thá gì, cút.