Bắc Minh Lai Phong cười nói:
– Không gấp, không gấp. Còn ai muốn đi nữa đi nữa không, nếu có thì cùng rời đi đi.
Lúc này lại có một số người đứng lên, đi theo sau lưng mọi người thành Hồng Nguyệt.
Trên mặt Bắc Minh Lai Phong hiện ra một tia tươi cười không hiểu, nói:
– Nếu mấy vị đã không muốn lưu lại, vậy ta cũng không bắt buộc, mời!
Bọn người Ngạc Nhạc Trì nhẹ gật đầu, khách khí đi qua, trực tiếp rời khỏi khoang hạm.
Nhưng bất quá chỉ một lát, mấy người lần nữa vòng lại, trên mặt mỗi người đều một hồi xám trắng.
Sắc mặt Ngạc Nhạc Trì trở nên khó coi:
– Lai Phong công tử, chiến hạm này đã sắp tiến vào Đông Hải rồi?
Bắc Minh Lai Phong nghiền ngẫm cười nói:
– Thời gian cấp bách, không thể không chạy đi. Hiện giờ đã tiến nhập trong phòng tuyến Hải tộc, mấy vị muốn đi thì hiện giờ tranh thủ thời gian đi xuống đi, đợi lát nữa bị Hải tộc phát hiện thì phiền toái đấy.
Sắc mặt mấy người đều đại biến, biết rõ Bắc Minh Lai Phong là đang cố ý.
Giờ phút này, đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng gào, nói:
– Lai Phong đại nhân, phát hiện cường địch Hải tộc.
Bắc Minh Lai Phong biến sắc, lập tức nói với mọi người:
– Mọi người an tâm một chút chớ vội, có Tà Diễm ở đây, đột phá phòng tuyến rất đơn giản.
Hắn quay người liền hướng đi ra bên ngoài, hơn nữa nói với đám Ngạc Nhạc Trì:
– Mấy vị tranh thủ thời gian đi xuống đi, ta phải đi nghênh chiến Hải tộc rồi.
Đám người Ngạc Nhạc Trì sắc mặt xám trắng, hiện giờ xuống dưới không phải là chịu chết sao?
Bắc Minh Lai Phong nghiền ngẫm cười nói:
– Thời gian cấp bách, không thể không chạy đi. Mấy vị muốn đi thì giờ mau chóng đi đi, đợi lát nữa bị Hải tộc phát hiện sẽ không đi được nữa đâu
Trên mặt Bắc Minh Lai Phong hiện lên một tia trào phúng, đi lướt qua mấy người, lưu lại bọn người Ngạc Nhạc Trì đứng nguyên tại chỗ, đi cũng không được, không đi cũng không được.