Lý Vân Tiêu ra vẻ kinh hãi, vội nói:
– Làm sao dám, Kháng Thiên trưởng lão chính là người đứng ở đỉnh phong đại lục, ta châm chọc ngươi không phải tự mình muốn chết sao?
Bắc Minh Kháng Thiên lần nữa hừ một tiếng, lạnh lùng nói:
– Ngươi giết người Bắc Minh Huyền Cung ta, chẳng lẽ còn muốn sống?
Lý Vân Tiêu cười nhạt một tiếng, nói:
– Không giết thì giờ ta đã chết rồi.
Trong lòng của hắn cũng cảm thấy một hồi kỳ quái, Bắc Minh Kháng Thiên sao lại có tính tình tốt dong dài với hắn vậy chứ?
Trong mắt Bắc Minh Kháng Thiên tuôn ra sát khí, lạnh giọng nói:
– Ta mặc kệ ngươi miệng lưỡi trơn tru như thế nào, tóm lại ngươi giết Bắc Minh Trạch, muốn sống thật sự rất khó.
Lý Vân Tiêu kinh ngạc nói:
– Rất khó? Vậy phải làm sao mới giữ mạng được đây?
Tâm niệm hắn thay đổi thật nhanh, trong đầu thoáng cái hiện ra các loại suy đoán.
Bắc Minh Kháng Thiên lần thứ ba hừ thoáng một phát, bờ môi khẽ nhúc nhích, đúng là trực tiếp truyền âm nhập mật.
Tất cả võ giả đều thất vọng, bọn hắn toàn bộ khẩn trương nhìn hai người nói chuyện, thoáng cái không nghe gì nữa, trong lòng cảm thấy cực kỳ tò mò.
Bắc Minh Lai Phong cũng chau mày lại, không rõ Bắc Minh Kháng Thiên có ý gì.
Lý Vân Tiêu giết Bắc Minh Trạch, phá hư chiến hạm cửu giai, đây là tuyệt đối là tử tội, nói gì đến sống? Huống hồ dùng thiên phú của Lý Vân Tiêu, cũng đủ để phán hắn chết một vạn lần rồi, người yêu nghiệt như vậy, tuyệt không thể lưu trên thế gian
Lý Vân Tiêu sau khi nghe được truyền âm, sắc mặt bỗng nhiên đại biến, đồng tử thoáng cái co rút lại, Bắc Minh Kháng Thiên dĩ nhiên đã phát hiện ra Bất Diệt Kim Thân của hắn.
Bắc Minh Kháng Thiên nhìn thần sắc Lý Vân Tiêu trong lòng cũng hoảng sợ, nhưng đa số là kinh hỉ và kích động khó có thể che dấu, trước kia thấy Pháp Tướng Kim Thân lúc Lý Vân Tiêu chiến đấu còn không dám xác định, dù sao cũng khác biệt rất lớn với Ngạo Trường Không, cho nên thăm dò một chút, lập tức liền nhận được đáp án từ biểu lộ của Lý Vân Tiêu.