“Rầm rầm”
Lực bạo phá mạnh mẽ vang lên liên tiếp, phảng phất một phương thế giới hủy diệt, toàn bộ bầu trời trực tiếp vỡ thành hai mảnh, lực trùng kích cường đại tản khắp mọi nơi.
“Oanh”
Hai người Lý Vân Tiêu và Bắc Minh Trạch đồng thời bị dư âm cuốn vào, bị xé rách tiến vào trong cái khe bị bổ ra trên trời cao.
Mà ngay cả chiến hạm cửu giai vắt ngang trên bầu trời cũng bị lực trùng kích ảnh hưởng, nhộn nhạo trên bầu trời, bị một luồng lực lượng sóng thôi động phải lui về phía sau.
Bắc Minh Trạch nhìn trời cao vỡ ra, cả người đều triệt để ngốc trệ, thẳng đến khi bị cuốn vào mới triệt để tỉnh lại, vội vàng nguyên lực hộ thể, một quyền đánh bay thế giới, muốn lao ra.
“Oanh”
Nhưng một quyền của hắn lại như đánh lên miếng sắt, bị đều chấn trở về, từ cánh tay truyền đến thanh âm cốt bạo, rõ ràng vỡ vụn một mảnh.
– Cái gì?
Bắc Minh Trạch đột nhiên hít một hơi lạnh, hoảng sợ phát hiện phía trước quyền mang dần dần hiện ra đạo đạo kim quang, chậm rãi ngưng tụ ra bóng dáng Lý Vân Tiêu.
Hai người đứng trong cái khe đen kịt, lạnh lùng tương đối.
Bắc Minh Trạch cảm thấy hoảng sợ, kinh sợ nói:
– Mau tránh ra, nếu khe hở khép lại, ta và ngươi đều sẽ xong đời đấy.
Trên mặt Lý Vân Tiêu hiện lên vẻ mỉa mai nói:
– Chẳng qua chỉ là một cái thiên không liệt phùng mà thôi, chẳng lẽ trùng trùng của Bắc Minh gia lại sợ sao?
Bắc Minh Trạch giận dữ hét:
– Ngươi biết cái gì, nếu bầu trời khép lại, không thể xác định tọa độ chính xác thì có lẽ sẽ vĩnh viễn trôi qua trên hư không, cuối cùng không thể trở về được nữa đấy.
Lý Vân Tiêu lười biếng nói:
– Đã như vậy, ta phải mau chóng giết ngươi rồi!
– Haha, làm càn ngươi lại…?
Bắc Minh Trạch nộ quát một tiếng, chỉ cảm thấy vô cùng buồn cười, mặc dù đối phương có khả năng phá vỡ Ngô Sinh Hữu Nhai của hắn, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới đối phương thậm chí có dũng khí nói giết hắn, một chút ý nghĩ như vậy cũng chưa từng có.