Dáng tươi cười của Nhan Thụ Thư cứng lại, trên mặt xấu hổ dị thường, trong mắt của hắn hiện lên một tia lửa giận, may mắn lực chú ý của mọi người đều đặt vào chiến đấu, không có bao nhiêu người thấy hắn mất mặt.
Thần sắc Lý Vân Tiêu cũng biến đổi, tựa hồ cảm nhận được áp lực của một chiêu kia, vội vàng thu hồi ngón tay, hóa thân lôi điện, bắt đầu ngưng tụ lôi cầu.
Hàn Băng thần thông của Bắc Minh Huyền Cung nhất định phải hấp thụ hàn khí trong chí bảo Thiên Ngoại Huyền Minh Thạch. Tương truyền thứ đó là do chí âm chí hàn trong thiên địa hội tụ mà thành, cũng không phải vật của giới này, không biết sao lại rơi vào nhân gian, bị tổ tiên Bắc Minh gia đạt được, hơn nữa còn khai sáng ra một môn thần thông.
Không chỉ như thế, khối Thiên Ngoại Huyền Minh Thạch kia từ khi bắt đầu, trên đó đã in dấu ba thức thần thông rất mạnh, thức vốn vô danh, được tôn là “Thiên Ngoại Tam Thức”.
Một là ngụ ý lai lịch chiêu này, hai là ngụ ý thần thông này cực mạnh, chỉ có Thiên Ngoại mới có.
Lý Vân Tiêu tự nhiên nhận ra chiêu này, lúc này thần sắc mới đại biến, vội vàng một tay bấm niệm pháp quyết, vận chuyển Chân Nguyên tới cực hạn, toàn bộ bầu trời đều hóa thành lôi hải, không ngừng phát ra tiếng vang ầm ầm.
Bản thể hắn hiển hóa ra trên lôi hải, tay trái bấm niệm pháp quyết, tay phải nâng lôi cầu, một đạo Ma ảnh hiện ra phía sau, lăng không đứng lên, tản mát ra thâm thúy chi ý nhìn về phía trước.
– Cái này, đây là cái gì?
Tất cả mọi người sửng sốt một chút, Bắc Minh Lai Phong cảm thấy hoảng sợ, cả kinh nói:
– Cự Linh Thần Thông!
Trong mắt Bắc Minh Trạch hiện lên hàn ý, lạnh lùng nói:
– Tiểu tử, ngươi thật sự là kỳ tài thiên cổ khó được, nhưng đáng tiếc không nên cuồng vọng như thế.
Quyết ấn trong tay hắn lại hiện ra một cái phù hiệu màu bạc cổ quái, nháy mắt khi xuất hiện, Thiên Địa cũng theo đó đại biến, thoáng cái phong quyển tàn vân, một mảnh đông nghịt mãnh liệt kéo đến.