– Vân thiếu khen nhầm rồi, liên quan đến lợi ích bổn tộc, tự nhiên phải kiệt lực mà làm. Ngược lại Vân thiếu tựa hồ là nhân vật cực kỳ nhạy cảm trong cuộc chiến hai tộc này thì phải, hiện giờ đang bị khắp thiên hạ truy nã đấy.
Bắc Minh Lai Phong lạnh lùng nói.
Lý Vân Tiêu lạnh nhạt nói:
– Khắp thiên hạ truy nã? Trò đùa này cũng quá lớn rồi, nhiều nhất chỉ là thành Hồng Nguyệt truy nã ta, nhân sinh trên đời, cũng không thể không có cừu nhân nào a?
– Ah? Nói như vậy thành Hồng Nguyệt truy nã Vân thiếu ngược lại là thù riêng sao?
Bắc Minh Lai Phong hừ lạnh một tiếng, trong mắt tuôn ra một đoàn sát cơ đến.
Đối với Lý Vân Tiêu, hắn một mực cảm thấy uy h**p thật sâu, hiện giờ cũng là một cơ hội tuyệt hảo để loại bỏ, trong mắt hắn lập lòe hàn quang, không chút che dấu sát cơ của mình.
Tất cả mọi người đều thấy căng thẳng, hàn ý trên người Bắc Minh Lai Phong khiến sắc mặt mọi người đều nặng nề, cảm thấy lo lắng.
Qua Chính Tường vội vàng ra khỏi hàng, nói:
– Trong này tất nhiên có hiểu lầm, vừa rồi nếu không có Vân Tiêu đại nhân liều chết chiến đấu thì sợ rằng còn không kịp chờ Lai Phong đại nhân tới cứu viện, nơi này đã sớm rơi vào tay giặc rồi a!
– Hừ, đã sớm rơi vào tay giặc sao? Thành chủ đại nhân cũng quá mức khuếch đại tác dụng của Lý Vân Tiêu rồi a?
Nguyễn Tích Tuyền cũng đứng dậy, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu, mỉa mai nói:
– Trong chiến đấu hắn có tài đức gì lại được tán dương như vậy chứ, ta có thể chịu trách nhiệm mà nói, trận chiến này nếu không có hắn, kết quả cũng không có gì t hay đổi cả.
Sắc mặt mọi người đều đen lai, bổn sự không biết xấu hổ của Nguyễn Tích Tuyền này cũng thật lợi hại, nhưng hắn dù sao cũng là người thành Hồng Nguyệt, thực lực bản thân cũng rất mạnh, tất cả mọi người không ai dám lên tiếng cả, sợ đắc tội với hắn.