Huyết thủy dơ bẩn càng cuốn ra sóng to gió lớn trên không, đập tới trên người Cự Kiểm Thú.
“Rầm rầm”
Mỗi một cái oanh kích đều xông vào trên người Cự Kiểm Thú, ngoại trừ nhuộm đỏ thân thể nó thì tựa hồ cũng không có quá nhiều hiệu quả.
Nhưng máu đen hơi dính trên người liền bắt đầu thấm vào trong làn da, ăn mòn phá hư lấy thân hình, càng có từng đầu linh thể do máu tươi ngưng tụ thành, hét chói tai lao đến bên người Cự Kiểm Thú, tiến vào mũi và lỗ tai của nó.
– Hừ, không gian cấp thấp như thế. Lý Vân Tiêu ngươi đây là muốn ta xem thường ngươi sao?
Đột nhiên một đạo quang mang trực tiếp rơi vào biển máu, dẫm lên đầu Cự Kiểm Thú, đúng là Nhuận Tường hóa ra chân thân, từng đạo Long khí lao ra khỏi cơ thể hắn, ở bên người ngưng tụ thành một cổ Long Uy.
Nhuận Tường vươn tay ra mở ra năm ngón tay, Long Uy chi lực kia trực tiếp ngưng tụ thành một đầu Thanh Long nhàn nhạt rơi vào lòng bàn tay hắn, gào thét lao ra ngoài.
“Rống”
Hổ Khiếu Long Ngâm
Toàn bộ huyết hải thế giới đột nhiên chấn động, rất nhiều hàng rào máu tươi đều bị sụp đổ, toàn bộ Huyết chi Địa Ngục d ưới Long uy đều ầm ầm lui tán.
Lý Vân Tiêu biến sắc, lại không có chút bối rối, vẫn chỉ lẳng lặng yên đứng ở đó, lạnh lùng nhìn qua.
Ngược lại sắc mặt Nhuận Tường trở nên ngưng trọng, khẽ thăm dò nói:
– Sao hả, không còn cách nào sao?
Lý Vân Tiêu cười nhạt một tiếng, nói:
– Ta có cách hay không là việc của ta, ngươi vội cái gì?
– Hừ, ai nói ta vội? Người hiện giờ nên sợ hẳn là ngươi đi?
Nhuận Tường giận tím mặt, giơ chân lên giẫm mạnh vào đầu Cự Kiểm Thú, quát:
– Công kích
Cự Kiểm Thú mở ra miệng rộng, khí tức kh*ng b* tản ra, trong miệng một mảnh đen kịt, không biết thông tới đâu, khiến người phải sợ hãi.