Qua Chính Tường lập tức không còn hoài nghi nữa, hơn nữa đây chính là một tia hy vọng cuối cùng của hắn rồi. Hắn hét lớn một tiếng, nói:
– Tất cả mọi người xông lên với ta.
Sau đó liền hóa thành một đạo quang mang lao tới mảng thành trì đang không ngừng sụp đổ kia.
Người còn lại sau khi thoáng do dự cũng làm theo, giờ phút này đã không còn con đường thứ hai để đi nữa rồi.
Đồng tử Nhan Thụ Thư đột nhiên co lại, chỉ thấy Kinh Vĩnh Dạ chỉ một ngón tay về phía hắn, hắn liền hoảng sợ lui thân, nhưng lại không tránh né kịp, bị hào quang đánh vào xương bả vai, có chút truyền đến cảm giác nhức mỏi, hắn sợ hãi nói:
– Vĩnh Dạ trưởng lão, hiểu lầm, đó chỉ là một hiểu lầm, để ta giải thích đã.
Kinh Vĩnh Dạ cười lạnh nói:
– Ta sẽ cho ngươi cơ hội, đợi sau đại chiến lại chậm rãi giải thích a, vừa rồi chỉ là lưu lại trên người ngươi một đạo ấn ký, ngươi dù có chạy trốn tới chân trời góc biển ta cũng có thể cảm ứng được ngươi thôi.
Nhan Thụ Thư mặt xám như tro, lòng đột nhiên trầm xuống.
Kinh Vĩnh Dạ sau khi khinh miệt nhìn hắn một cái, liền im im lặng lặng đứng trên không trung, nhìn đạo quang mang do Lý Vân Tiêu hóa thành, ánh mắt lộ ra kính ý.
Lý Vân Tiêu thoáng cái giải khai kết giới hộ thành, trực tiếp chụp một giọt chất độc màu tím vào tay, sau khi thần thức quét qua liền dấy lên một mồi lửa thiêu thành tro tàn.
Sau đó hắn mi tâm hắn mở ra Thái Cổ Thiên Mục, hỏa diễm hóa thành một đầu Phượng Hoàng lao ra, cũng không phải là màu đỏi tươi đẹp trước kia nữa mà nhan sắc đã trở nên có chút thiển bạch, hẳn là kết quả sau khi dung hợp băng sát tâm diễm kia.
Phượng Hoàng kêu to một tiếng trên không, liền đáp xuống, thoáng cái đã đốt cháy tất cả nọc độc màu tím, trên không toàn bộ thành trì lập tức lâm vào biển lửa, những Cô Lỗ Thú còn nguyên vẹn đều nổ bung trong ngọn lửa, hóa thành một đoàn nọc độc, trong khoảnh khắc đã bị thần hỏa đốt thành hư vô.