Chiến hạm kia rốt cục đạt đến cực hạn, từ bên trong b*n r* vô số đạo hào quang, khí tức thô bạo cũng tụ tập đến cực điểm.
“Ầm ầm”
Như long trời lở đất, chiến hạm U Minh bát giai lăng không nổ bung, lực lượng trùng kích kéo dài ra, bức khiến đông đảo võ giả Hải tộc phải lui về sau.
Hào quang chiến hạm nổ bung giống như Liệt Nhật vỡ nát trên không vậy, giằng co thời gian uống cạn chung trà mới dần dập tắt đi được.
Toàn bộ trong thành một mảnh im ắng, dưới cổ lực lượng rung động kia, tất cả mọi người đều im lặng không nói, đặc biệt là cuối cùng Kinh Vĩnh Dạ bị đánh bay vào đó, cũng theo đó bị phấn thân toái cốt.
Đồng thời, toàn thân Nhan Thụ Thư cũng không được tự nhiên, thần thức hắn rất mạnh, tự nhiên cảm giác được ánh mắt mọi người đều nhìn về hắn, mấy người lúc đầu hắn còn có thể hung dữ trừng về, nhưng về sau người nhìn hắn lại ngày càng nhiều, ánh mắt càng ngày càng lạnh, khiến hắn cũng cảm thấy cực kỳ không thoải mái.
Qua Chính Tường lạnh lùng nói:
– Chúc mừng Thụ Thư đại nhân chạy ra tìm đường sống.
Nhan Thụ Thư tức giận hừ nói:
– Sao hả, ta sống sót các ngươi mất hứng? Chẳng lẽ ta phải chết đi các ngươi mới cao hứng sao?
Tất cả mọi người đều im lặng không nói, chỉ có một gã trưởng lão Thác Nguyệt kiếm phái cả giận nói:
– Giết tên tiểu nhận hèn hạ vô sỉ này đi, báo thù cho Vĩnh Dạ trưởng lão!
Đệ tử Thác Nguyệt kiếm phái lập tức nguyên một đám nộ khí trùng thiên vây quanh lấy Nhan Thụ Thư, giương cung bạt kiếm.
Nhan Thụ Thư mặt mũi tràn đầy cười lạnh, nói:
– Sao hả? Các ngươi muốn nội chiến sao?
– Nội chiến? Coi như là thành Bạch Xung bị Hải tộc san bằng, chúng ta cũng phải giết tên tiểu nhân hèn hạ vô sỉ ngươi trước.
Trưởng lão kia của Thác Nguyệt kiếm phái tức đến toàn thân phát run, khí tức trên thân đã tăng lên tới cực điểm.